Đông Hương
Huy Văn
M.H. Hoài Linh Phương
Tuấn TT
Thơ Văn 2020
Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ
2017 - 2022
Thơ Văn 2023
Ảo ảnh
Bi khúc Việt-Nam
Chỉ một Saigon
Gửi lại cho em
Với Quang Trung
Bắc B́nh
Chuyến
xe lam chiều Mỹ Chánh
Gă Lính
Già… Chết muộn & Ngủ mơ
Trăn trở nỗi
buồn
T́m nhau
Mưa thu
Sinh nhật
Chuyện về nguồn
Nhớ Cha
Thu chiều… lặng lẽ
Chim kêu… nỗi ḷng
Nh́n Thu … Thương Phận
Huynh đệ chi binh
Quanh thau rượu
Hoàng hôn bên
đồi
Nén hương
mùa kiếp nạn
Tháng Tư… Trang
sử…
Thằng
lính già thương cảm
Thằng lính
già cô độc
Thằng lính
già ngủ mơ
Thằng lính
già hoài niệm
Thằng lính
già nhớ bạn
Phục Sinh
nhiệm màu
Thương tích
Nửa đêm tỉnh
giấc
Vá cờ
Xuân...và Quê tôi
Đă 50 năm
Ai nợ ai…?
Nỗi ḷng viễn xứ
Quà tặng
Quê hưong
ngàn trùng
Đừng gọi tôi
là ân nhân
Mùa Thu đất
khách
Quê hương
tôi đánh mất
Từ biệt đồng đội
Dậy đi em
Ngày chia tay
Hương xưa của tôi
Nặng trĩu niềm dau
Nổi sầu muôn thuở
Thương em…
Đếm Sao…
Hè về không
Phượng đỏ
Về thăm chốn xưa
Ḍng Đời …
Ước mơ Phá Tam
Giang
Ánh trăng xưa
Anh hùng tử,
khí hùng bất tử
Một bài thơ không tên
45 năm đợi chờ & mơ ước
Sài G̣n yêu
Ngày đại thọ
Ḷng sơn gửi tạm
giữa đất trời
Mông lung
Ḥn khô
Đêm ngủ tôi mơ
Cali mùa hạnh ngộ
Nhớ măi
Vẫn t́m em
Tháng tư hành
Gánh phù vân
Quốc hận
Nhắn lời
I am a soldier
born to die
Tháng 2! Xuân vẫn
ngát hương đời
Nhớ xuân xưa
Xin em
Cũng đành thôi
Đêm xuân nhớ mẹ
Mừng sinh nhật
Phút cuối
Đoản khúc Đà Lạt
Chờ
Hương ḷng
Nỗi ḷng biết ngỏ
cùng ai ?
Cho anh
nói lời xin lỗi với thằng em
Hồn thức giấc
Khóc cho người nằm
xuống
Vọng cố hương… nỗi
nhớ
Nỗi niềm riêng
Hương xưa của tôi
Mùa Trạng Nguyên
Captovan
Trong một nước, một xă hội có trăm thứ giai cấp, trăm thứ thành
phần, ai cũng được hưởng quyền lợi tuỳ theo nhiệm vụ. Nhưng có một
thành phần quan trọng nhất mà lại hưởng quyền lợi thấp nhất, chịu
thua thiệt đủ đường, vậy mà không than phiền, trái lại c̣n hănh diện
nhận trọng trách, đó là:
Quân đội nói chung, người lính chiến nói riêng.
Xưa – từ thời phong kiến, người ta sắp xếp thứ tự ưu tiên: sĩ, nông,
công, thương. Người lính… bị bỏ ra ngoài.
Nay – ngoài đời, người ta xưng tụng nhau “ông nọ bà kia”, “ông thông
bà phán”, nhưng lại gọi… “thằng lính”.
“Thằng lính” chịu thiệt tḥi nhiều nhất: thiệt tḥi gia đ́nh, đời
sống, tuổi trẻ, và sau cùng là mạng sống.
Thượng Đế công bằng ban cho mỗi người một mái nhà, một đời sống yên
b́nh như nhau. Nhưng người lính phải hy sinh cái yên b́nh của ḿnh
để giữ an b́nh cho người khác. Người ta ngủ ngon v́ có người lính
thức gác suốt năm canh. Người ta được sống để vinh thân ph́ da v́ đă
có người lính chấp nhận cái chết.
Vậy có cần vinh danh người lính không?
Không phải là cần, mà là bắt buộc phải.
Vinh danh như thế nào?
Một sư đoàn, một tiểu đoàn được tuyên dương v́ chiến thắng, v́ giữ
vững trận tuyến. Điều đó đúng. Nhưng đọc vài câu: “Vinh danh các anh
hùng tử sĩ… Vinh danh các chiến sĩ vô danh…” mà không nêu tên cá
nhân th́ đó là thiếu trách nhiệm.
-Danh dự của đơn vị được xây bằng máu của từng người lính.
-Chiến thắng của tập thể là do cái chết của từng cá nhân.
Chỉ ghi những con số vô hồn: “12 tử trận, 37 tổn thất” mà không trả
lại cái tên cho người đă chết, bắt họ “vô danh”, là vô trách nhiệm
và vô lương tâm.
Một sự cố t́nh th́ đúng là của kẻ “bàng quang”, kẻ bên lề cuộc chiến
điên dại lại hỗn hào, bảo người tuẫn tiết v́ mất nước là chuyện bên
lề!
Sử xanh nước Việt vinh danh các anh hùng tuẫn tiết theo thành như
các Danh Tướng Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu và “Ngũ Hổ Tướng Quân”.
-Hạm Trưởng John Smith ch́m theo tàu Titanic,
-Hạm Trưởng Ngụy Văn Thà “ch́m” theo HQ10.
Người lính nhận lệnh hành quân với 5W.
Vậy khi người lính tử trận cũng phải trả lại họ 5W:
Who – What – When – Where – Why.
Người lính tử trận có tên, có số quân, có cấp bậc, chức vụ, đơn vị.
Họ đă chiến đấu rồi bị đạn AK xuyên qua màng tang, không kịp ngáp,
không kịp nh́n máu và óc ḿnh văng sang mặt thằng bạn nằm bên cạnh
vào ngày N, giờ G tại Kinh Cái Thia, quận Cai Lậy, đạn xuyên ngực
tại cây số QL1 Phong Điền Thừa Thiên, mất xác tại Động Ông Đô Quảng
Trị, cụt đầu tại Đồi 10 Quảng Ngăi, găy chân tay tại Kinh Cán Gáo
Chương Thiện, tử trận tại mọi chiến trường từ Bến Hải đến mũi Cà
Mau.
Đó mới là vinh danh.
Đó là trả lại tên cho người lính đă mất tên.
Người lính đă hy sinh mạng sống.
Người hậu phương-người có quyền lực, “có chức”,chỉ cần hy sinh… vài
phút để ghi tên người lính tử trận vào sử xanh.
Vậy mà cũng không làm, v́ ngại khó, ngại nhớ tên “thằng lính” đă
chết để ḿnh được vinh thăng.
Không ngại khó mà ngài mải mê với con số “vạn cốt khô” để ḿnh được
công thành. Rồi ngài hỏi: “Tại sao phải vinh danh mấy thằng lính
chết trận?”
Quan hỏi thật thông minh!
Tại sao phải vinh danh người lính chết trận?
Vinh danh để người người biết ơn đă được cứu sống.
Vinh danh để người chết được yên mồ.
-Người sống biết ḿnh đang hưởng điều ǵ.
Gia đ́nh tử sĩ biết cái chết của chồng, cha, con họ không bị bỏ xó.
Và người đă nằm xuống được yên ḷng, v́ tên họ c̣n được nhắc, c̣n
được nhớ, c̣n được gọi lên giữa trời đất — làm gương sáng cho thế hệ
mai sau.
Vinh danh người lính không phải một nghi thức. Đó là bổn phận của
cấp chỉ huy, của từng người dân đang sống trong ḥa b́nh.
Ḥa b́nh không tự nhiên mà có.
Ḥa b́nh được đổi bằng những người lính đă không c̣n trở về!
Thế C̣n Người Trở Về Trên Đôi Nạng Gỗ?
Vinh danh người lính tử trận th́ dễ.
Họ đă nằm xuống, không cần nén nhang, không cần chén cơm trái trứng.
Người lính đă về Thiên Quốc, họ có tất cả th́ có cần chi đâu
Nếu ta có đốt nén nhang, cúi đầu cũng chỉ là cho phải phép.
Nhưng c̣n những người lính chưa chết!
Anh “chưa chết đâu em”, chỉ mất một cái chân, một cánh tay, một con
mắt, hoặc bi đát là mất cả hai, nên bị xă hội tặng cho chữ “phế”!
Vết thương đă đau, c̣n kèm theo “phế”- phế thải th́ ê chề biết bao!
Thương phế binh già không sợ chết, mà sợ chết không được, v́ vẫn c̣n
cửa khẩu, cửa hậu đ̣i quyền sống.
Phế binh không c̣n tự lo cho bản thân th́ lấy ǵ giúp cho xă hội?
Không đúng.
Họ giúp xă hội bằng chính cái phần thân thể đă mất đi.
Phế binh mất chân để ta được đi lại.
Phế binh mất tay để chúng ta được ôm ấp hạnh phúc, ôm vợ con.
Phế binh mất đôi mắt, suốt đời chịu tối tăm để chúng ta được nh́n
nét đẹp duyên dáng, nụ cười tươi, ánh sáng mặt trời.
Chúng ta-những người đầy đủ mọi thứ, nếu không muốn nói là dư thừa
mà c̣n được nước Mỹ trả phụ cấp cho chữ “hiếu”-con săn sóc cha mẹ
già, thậm chí cho cả tài tử “Oshin” đến kết bạn, dù ḿnh c̣n khoẻ
mạnh lành lặn hơn TPB.
Bức dây động rừng, nhưng đây là sự thật khó nói mà đành phải nói!
Vậy chúng ta nghĩ ǵ với phế binh nửa tinh nửa mê, nửa sống nửa
chết?
Trách nhiệm của chúng ta là phải trả lại cho phế binh những ǵ mà họ
đă cho chúng ta mượn.
Phế binh đă “trả nợ Tổ Quốc” xong, Tổ Quốc là của chung, trừ phi quư
vị không cùng chung Tổ Quốc với phế binh.
Phế binh không cần nhang khói, không cần ṿng hoa, họ chỉ cần một
chút oxy để thở, một chút nước cho đỡ khát, và một “chút ǵ để nhớ
để thương” cái bao tử.
Trả lại cho thương binh tử sĩ sự trân trọng là thái độ công bằng và
nhân bản của người Việt tử tế./.
CaptovanK19
Hỏi ngă
chánh tả tự vị
Cách sử dụng "I"
và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi
& ngă" trong
tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong
tiếng Việt
Xưng hô tiếng
Việt...
Các cấp chỉ huy và đồng đội TQLC
Lạng
Sơn Thiếu Tướng Bùi Thế Lân
Tango
Đại Tá Nguyễn Thành Trí
Sài G̣n Đại Tá Tôn Thất Soạn
Vinh danh người lính
Đặc San Sóng
Thần TQLC 2026
WC Và “Tác Động Vật Lư”!
Ngôn
ngữ miền Nam đă bị Bắc hóa!
Gánh nặng trên
vai
Ông già và hộp
cơm nóng
Huế - B́nh an với ba lần thấm máu TQLCVN
Huế Mậu Thân
1968
Ánh mắt của Cha
Thương Phế Binh TQLC
Hải Trường,
Bến Đá và đại lộ Kinh Hoàng
Giọng ca thời
"Đỏ Lửa"
Kiếm ăn
trong thùng rác!
Nhận xét về
phim Mưa Đỏ
Phiếm: Không khó
Tiếng
nước tôi! Hỏng to rồi!
Lá cờ phủ trên những Anh Hùng Quảng Trị 1972
Màu cờ và sắc áo
Phóng viên CBS đi với ĐĐ 4/TĐ2 Tháng 5/1972
Tàn cơn binh lửa
Vũ Đức Giang
Hành quân triệt thoái
Những Niên
Trưởng đáng kính
Tháng Ba lại về
Nỗi ḷng
băn khoăn của lớp người VNCH lưu vong thế hệ thứ nhất
Năm Tị nói
chuyện Rắn
Ngậm ngùi,,,
Tiếc thương...
Chuyện t́nh buồn
Ḿnh ơi! Em
muốn...
Đây Long
Giao, Suối Máu
Người hùng
TQLC Trần Ba
Poncho
Quân Cán Chính VNCH chết trong trại tù "Cải Tạo"
Bão
Beryl và Đại Hội 2024
Đại Hội 2024:
Những tấm chân t́nh của Đại Gia Đ́nh TQLC
Người về từ
thành cổ
Đại Hội
TQLC 2024 tại Houston
Houston -
Chuyện bên lề
Thương Phế Binh, Ông
Là Ai?
Ḷng biết ơn nhân
ngày Lễ Những Người Cha 2024
Một ngày
không thể quên
Giầy Saut
trong tử địa
Những nhân
chứng sống sót của một thời thảm khốc
Tôi đi khám Bás
Sĩ
Bóng người
hay bụi sương?
Lần đầu nhập
trận
Cố Trung Tá
Nguyễn Văn Nho
Trước sau như
một!
Louisiana 2023 – Rằn
Ri gặp mặt
Môt ban nhạc lạ
đời
Những điều
ít người biết về bài hát "Kỷ vật cho em"
An Dương
Ngược ḍng
thời gian
Người lính cuối
cùng
T́m tự do
Tù cải
tạo…Những nỗi buồn khó phai
Danh sách Quân Dân Chính chết trong tu cải tạo
Đón xuân
này nhớ xuân xưa
"Tù cài
tạo" - Những nỗi vui buồn khó quên
Trở lại Cổ Thành
Những ngộ nhận về chiến tranh Việt Nam từ phía Hoa Kỳ
Gặp gỡ Chú Long
Hồ
Tango: Ngày này năm
xưa! Ngày này năm nay!
Saigon đă
tṛn năm
Ngày về
từ rừng núi Hiệp Đức
Trường
Sơn bỏ lại sau lưng
Cuộc hành tŕnh
Bên kia
bờ sông Thạch Hăn
Chung g̣ng
định phận
Kỷ niệm cổ thành Đinh Công Tráng - Quảng Trị 1972
Thiên
hùng ca dựng một ngọn cờ
Cố vấn TQLCHK trao Bronze Star cho NT Đặng Bá Đạt
Nhật Kư Cali:
Ngàn năm mây bay
Quỳ hôn đất thân
yêu
Sau 46
năm nước mắt vẫn c̣n rơi!
Chuyện mắc dịch
Vui buồn cùng
Cọp Biển
Cái ǵ
của Cesar … Cái ǵ của Thương Phế Binh …
Hỏng rồi tiếng
nước tôi !!! Phần 1 -
Phần 2
Bạn tôi,
người y tá tên Ri
Hai bà chị
Trận đánh
tháng 3/75 Quân Khu I
Thu hát cho
người
Sự
nghiệp 4 chữ, lư tưởng 2 chữ
TĐ2/TQLC Tiêu diệt chiến xa CSBV thuộc Trung Đoàn Tăng-Thiết
Giáp 202
T́nh với Nghĩa
Xuân ở nơi nào?!
Tuổi 70,
Chán mớ đời!
Họ nhà "Cu"
Con sáo bạc
má và người tù
Quân khu IX ơi. Chào mi!
Chuyện về
bức tượng TQLC
Tháng 3, kư ức
về anh
Ngày ra trại
Một buỗi chiều
xuân
Đêm xuân Đà Lạt
Nhánh mai vàng
Phục Hưng Tự