Văn



 

 

 

 

 

 


Với Cung Xưa – Phạm Hồng Thái Cũ...


* thơ mhhoàilinhphương

Tay tôi níu nửa khung trời
Để thương Tây-Bắc một đời ĺa nhau
Không c̣n nữa chuyện mùa Ngâu
Tôi xưa phố thị – qua cầu... là xong
Thơ tôi – chín đợi, mười mong
Giờ xin khép lại cho chồng mai sau
Chia người một ít trầu cau
Chia người giữ lại nỗi sầu ngày xưa...
Ta quen nhau thật t́nh cờ...
Ta yêu nhau có đâu ngờ ly tan
Trả Văn Khoa áo lụa vàng
Chiều lên B́nh-Thủy hai hàng dừa xanh
Tàu anh sóng nước lênh đênh
Tôi làm bến đợi cũng đành xót xa
Vâng, đời rồi sẽ trôi qua
Vẫy tay lần cuối nhạt nḥa hồn tôi!


M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
(Trên chuyến bay NW 362, Minneapolis –D.C
24.11.2005)