* thơ mhhoàilinhphương
Nếu tất cả sự nghiệp vĩ đại chứa trong cánh tay người con trai,
Và những ước mơ dịu vời lắng sâu trong mắt người con gái …
Th́ người ạ!
Người hiểu v́ sao rồi, tôi ngưỡng mộ Quang Trung
Chiến thắng Đống Đa lịch sử hào hùng
Đă ghi dấu son vàng chuyện áo vải Tây Sơn phất cờ khởi nghĩa
Nam, Bắc phân tranh
Vua Lê hư danh,Trịnh Nguyễn bất tài - xa hoa, suy đồi cùng dành nhau
ngai
Chúa
Đất Qui Nhơn gươm giáo sáng ngời, Nguyễn Huệ đập nát xích xiềng,
thay mặt
trời làm rực đỏ phương đông
Bởi người mang tâm hồn, khí thế Quang Trung
Nên tôi say sự nghiệp khách anh hùng kiếm cung sôi nổi
T́nh người cho tôi dài sâu hơn cả ḷng tôi mong mỏi
Tôi xin tạ ơn người như ân sủng thiêng liêng
“ Ta thương em mong manh qua dáng nhỏ ưu phiền
Ngày tháng cũ đắm ch́m trong nước mắt
Ta sẽ thiêu đốt em lên bằng ngọn lửa hồng rực rỡ nhất
Với t́nh ta cao ngất đỉnh Trường Sơn
Ta hiểu em buồn v́ nung nấu oán hờn
Gió nổi, cát bay làm chia ĺa người yêu dấu…”
*
Vẫn c̣n nghe đâu đây rền vang hồi trống trận thúc quân của mùa xuân
Kỷ Dậu.
Quang Trung ơi! Người sừng sững ngôi cao
T́nh người cho tôi nồng ấm, ngọt ngào
Sao tôi vẫn tự hỏi ḷng có c̣n ǵ không, để dành cho anh nữa?
Tôi không phải là công chúa Ngọc Hân sắc tài một thuở…
Để một ngày “ Ai Tư Văn “ khóc Quang Trung
Trên những hoang tàn xưa…
Trả vai tṛ tiểu thư trong bi hài kịch của đời ḿnh, tôi chỉ là
người con gái tầm
thường giai cấp thứ dân
Nhưng biết yêu khách anh hùng v́ say sự nghiệp!
*
Và chiều hôm nay trong gió mùa đông thân thiết
Người bỗng là nơi an nghỉ sau cùng cho trái tim tôi…
M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG
Saigon – Việt Nam 1979