thơ mhhoàilinhphương
Thành phố bây giờ đi hoài không t́m thấy người quen
Anh cũng lạ mặt trong em từ những ngày tháng đó...
Đựng Trần Quang Khải phố chiều c̣n lộng gió ?
Lá vàng c̣n bay bên khung cửa nhỏ màu xanh ?
Bước ngập ngừng ... em trở lại nhà anh
Khung cảnh im ĺm, buồn tênh, kín khuất
Sao anh không về đây để em thực sự biết rằng ḿnh c̣n hay đă mất?
Niềm tin, nụ cười, tuổi trẻ, tương lai.
Anh hiểu ǵ không, mười bốn năm dài
Em vẫn nghĩ về anh mệt nhoài trong trí tưởng
Những người từ trại tập trung ra, đi về muôn hướng
Riêng anh hướng đời nào mà chẳng thể t́m nhau?
Anh c̣n nhớ về em – con chim nhỏ ngày xưa….
Vẫn hát tiếng thơ sầu
Bé bỏng trong tay anh
Khép nép bâng khuâng bên màu áo trận
Cô học tṛ gửi t́nh yêu biên trấn
Thư t́nh buồn như sách vở mùa thi
Tóc em dài theo dơi bước quân đi
Mong chiến thắng, mơ ngày ta hạnh phúc
Từng mùa xuân trôi qua...
Anh và em đă trở thành Ngưu, Chức
Sông Ngân nào cho cách biệt đời nhau?
Cô sinh viên ngày xưa bỗng dưng thành góa phụ ưu sầu
T́m măi tên anh, t́m hoài nhưng không thấy
Thành phố bây giờ...
Em xuôi tay ngậm ngùi nh́n về phương ấy...
C̣n một chỗ nào cho tuổi trẻ dung thân?
Cho tuổi già thấy hạnh phúc thật gần
Cho êm ấm ngh́n thu người dưới mộ...
M.H.HOÀI LINH PHƯƠNG
Saigon-Việt Nam 1989.