Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu


Mày hỏi tao?
Nhớ thằng bạn cũ
Tấm h́nh rách
Kư Ức khó quên
Những dấu xuân xưa
Câu hỏi đầu xuân
Thắp lại ánh xuân
Chiến hữu của tôi
Kư ức ngày găy súng
Nhớ ngày cũ
Trả tôi về
Xuân khuất đoá măn khai
Khóc mùa xuân
Mừng Mậu Tuất, nhớ Mậu Thân
Mưa buồn
Mừng Xuân
Xuân trong tiềm thức
Nỗi đau mẹ Việt Nam
Nhạn lạc bầy
Tuổi trẻ Việt Nam
Xuân nhớ đến Mẹ
Người Lính Già (Đại Bàng Tango)
Mùa Giáng Sinh xưa
Nhớ về chốn cũ
Nhớ nhà (Nhớ ngày ấy)
Saigon của tôi
T́nh sen
Mănh Hổ “Tây Đô”
Kư Ức khó quên (Ngày tàn cuộc chiến)
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Khi tôi chết (Tâm sự người lính già)
T́m phương giác
Gục đầu xuống
Đêm trăng nhớ bạn
Người lính và nỗi nhớ
Hương xưa của tôi
Người lính VNCH
Huyền thoại mưa Sài G̣n
Vịt Tiềm
Thắp nhang cho bạn
Tấm thẻ bài
Thăng trầm
Hoa nước mắt
Khi tôi đi
Độc ẩm
Nh́n đất mẹ
Nợ núi sông đă trả, chỉ c̣n nợ em
Tận cùng nỗi nhớ
Một câu hỏi
Một thoáng suy tư
Mày hỏi tao
Bạc màu áo trận
Thơ - Đông Hương 1 - 2 - 3
Đồng đội
Quận Tư, xóm nhỏ
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Cảm xúc Tháng Tư Đen
Nhớ Bạn tuổi thơ
Tháng Tư hoài vọng
Nhớ Phá Tam Giang
Khi cha già cha sẽ về đâu??
Biển ấy, mùa này
Tháng Ba rồi ....
Một ngày và một đời TQLC
Buồn như một sớm trời không nắng
Huế xa rồi - Mai mốt về em nhé
Mê thư lính
T́nh khúc cho một người
Nỗi nhớ buồn hiu
D́u nhau đi cho hết....
Chùm thơ Đông Hương
Ta về
Ưu tư vận nước
Tưởng niệm 40 năm
Đêm ngủ tôi mơ
Tháng Tư lại đến nữa rồi
Cái chết của một tượng đá
Xuân Buồn
Anh sẽ đưa em về
Bức dư đồ
Tâm sự lính Mũ Xanh
Ngồi xuống đây
Hăy nhặt ǵum cha
Xin giữ
Mây tháng Tư
Xuân xứ người
Lời cho này anh
Giấc mơ tương lai
Cô giáo Tịnh Như
Nhớ Cao Xuân Huy
Bông hồng Hậu Nghĩa
Anh đi...
Chiều trên quê nội
Nội tướng của t́nh thương
30 tháng 4 - Sống và Chết
Với MX Sóng Thần một thuở...
Tháng Tư đen
Tao nợ mầy...
Pho tượng người lính...
Đôi nạng gỗ...
Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng 
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép

 

 

 

 

 

 


Lỗi Tại Tôi

Xe vượt qua ngă tư Nasa Road 1 hướng lên dốc cầu bắc qua Clear Lake, cầu nối liền hai thành phố Seabrook thuộc quân hạt Harris và Kemah của quận hạt Galveston. Buổi sáng lưu lượng xe di chuyển trên highway 146 khá đông đúc, nhưng từ khi tốc độ từ 35 miles tăng lên 45 miles, cảnh xe dồn cục nối đuôi mỗi khi đèn đỏ đă giăm bớt hơn phân nửa. Từ trên điểm cao của chiếc cầu, trời trong mát có thể nh́n thấy ở cuối tầm mắt bóng dáng tàu chở dầu hoặc chở hàng hoá ở hướng Galveston (ra Gulf of Mexico). Phía bên dưới cầu là bến của các du thuyền chi chit san sát bên nhau. Vào những ngày cuối tuần, hay những ngày nghỉ lễ mà người Hoa Kỳ gọi là long weekend, những du thuyền, thuyền buồm, thuyền câu rời bến, chỉ mươi phút là ra Galveston Bay. Những chiếc thuyền này chạy qua lại trong Galveston Bay, mỗi khi tàu xuất hiện ta mới thấy mấy chiếc tàu dầu hoặc chở hàng hoá này quả thật khổng lồ.
Cuộc sống b́nh thản trôi qua cho đến một ngày, Thảo nhận được lời nhắn qua cell phone mà số code là ở chung quanh thành phố Houston.

- Chào anh, có thể được gặp anh để gợi nhớ lại những kỷ niệm của 43 năm qua?

Tuy lời nhắn thật vắn tắt, nhưng bắt tâm hồn Thảo phải ngược trở lại thời gian từ năm 1972 đến 1974, vào lúc đó đơn vị Thảo chiến đấu và trú đóng ngoài Quảng Trị, những vui buồn đời lính tác chiến xa nhà (Sàig̣n) biết nói sao cho hết.

Thảo trả lời:

- Hân hạnh nhận được lời nhắn, nhưng không biết bạn là ai để dễ dàng cho tôi trong việc xưng hô. Thảo.

Hôm sau Thảo nhận được hồi âm:

- Tôi người lính Đại Đội 2, Tiểu Đoàn 3 TQLC của anh.

Đúng như người xưa đă nói:

“Tha hương ngộ cố tri”

Gặp lại đồng đội xưa biết rơ nhau trong đời lưu lạc.

Thảo hồi tưởng lại giờ phút cuối cùng trong đời quân ngũ, những quân nhân của Tiểu Đoàn 3/TQLC và các tiểu đoàn trực thuộc Lữ Đoàn 147 TQLC, hầu hết bị bắt ở Phú Thứ, Huế, tất cả bị tập trung tại căn cứ La Sơn của Sư Đoàn 1 Bộ Binh, sau đó CSBV tách tù binh ra làm đôi, sĩ quan và hạ sĩ quan cùng binh sĩ. Sĩ quan di chuyển ra An Lỗ rồi đến các trại tù ở Tà Cơn biên giới Lào, anh em hạ sĩ quan và binh sĩ đi lên Nam Đông, rồi nhận giấy trở về tŕnh diện tại địa phương.

Khi có chương tŕnh H.O. các sĩ quan ở tù trên 3 năm lần lượt đến Hoa Kỳ, từ đó rất nhiều bài viết về cuộc chiến được phổ biến, bổ túc cho các bài đă được viết từ những năm về trước. Dù vậy vẫn có những vị được đánh bóng như một huyền thoại, có những anh không trực tiếp ở chạm tuyến mà ở an toàn phía sau nhưng lúc nói chuyện, viết văn, làm thơ, diễn tả về một chiến thắng rất rành rọt, dễ được ḷng tin nơi người ngoài cuộc.

Trong sinh hoạt tại địa phương nọ, một quân nhân đă bộc lộ thẳng thắn với người sĩ quan trước năm 1975 khi ông này nói về trận đánh lừng lẫy của tiểu đoàn.

- Lúc đó ông ở Đại Đội Chỉ Huy làm sao ông biết rơ những diễn tiến của trận đánh nơi đại đội tác chiến, tôi là người lính thực sự ở đơn vị tác chiến đó.

Nếu là đọc giả, quư bạn nghĩ ǵ và sẽ tin ai?

Tùy thuộc vào vị trí và góc độ của mỗi người, hầu như phần đông ở hải ngoại cho rằng “Giậu đỗ b́m leo” một h́nh ảnh rất thực tế của thiên nhiên, nhưng người đời thường dùng nó với nghĩa bóng không được tốt, xét cho cùng, trong cuộc chiến người binh sĩ chịu nhiều thiệt tḥi nhất, công lao của họ ít ai chú ư, huống hồ chi tiếng nói không thuận tai xuôi chiều với những người ở phía sau.

Xe xuống dốc cầu, Thảo ghé vào cà phê Starbuck bên trong Target Supermarket, thời gian 42 năm quá dài, nhưng hai anh em nhận ra nhau một cách dễ dàng v́ khu vực này rất ít người Việt Nam sinh sống. Bỗng chốc thời gian như lùi lại một cách nhanh chóng, trở về không gian là vùng đất Quảng Trị trong trận chiến khốc liệt năm 1972, Nghĩa (1) được bổ sung về Đại Đội 2, Tiểu Đoàn 3 TQLC vào tháng 10 năm 1972. Trong câu chuyện Nghĩa nhắc tới Thiếu Úy Nguyễn Văn San, Thượng Sĩ Vơ Lách, Hạ Sĩ Thân Văn Luận, Hạ Sĩ Nguyễn Văn Lợi,… và c̣n nhiều anh em nữa. Khi nói đến những anh em trên, Thảo được dịp trút hết những nhận xét của anh về họ, và Nghĩa cũng bổ túc thêm nhiều khía cạnh mà Thảo chưa nhận thấy, nhờ Nghĩa hằng ngày sống ở sát bên cạnh họ. Chợt Nghĩa hỏi Thảo

- Anh c̣n nhớ Dư Minh Chiếu không?

Thảo không chút đắn đo trả lời ngay:

- Ồ! Dư Minh Chiếu làm sao anh quên được.

Thảo hồi tưởng vào tháng 10 năm 1971, Thảo được Thiếu Tá Lê Bá B́nh Tiểu Đoàn Trưởng TĐ3/TQLC bổ nhiệm Đại Đội Trưởng Đại Đội 2 thay thế Đại Úy Nguyễn Phước Thọ tại Căn Cứ A2 Dốc Miếu, Đại Úy Thọ về Đại Đội Chống Chiến Xa của Sư Đoàn TQLC. Thảo bàn giao ngay Đại Đội Chỉ Huy cho Trung Úy Nguyễn Kim Chung. Ngày hôm sau Đại Đội 2 hoán chuyển qua Căn Cứ A4 Cồn Thiên, Nghỉ quân đêm tại căn cứ, rồi sáng sớm di chuyển hoạt động về hướng Tây bên ngoài căn cứ, hướng Bắc th́ bị giới hạn vùng phi quân sự. Trưa ngày thứ nh́ Binh Nhất Dư Minh Chiếu bắn hạ con Trăn lớn. nằm ẩn ḿnh dưới đám lá khô. Theo lời thuật lại của Chuẩn Úy Lê Văn Môn Trung Đội Trưởng, khi bị bàn chân của Chiếu đạp (trên lá khô) trúng thân ḿnh, nó vùng dậy hất Chiếu té nhào, cùng lúc đó đầu con Trăn hà miệng khè khè pḥng thẳng vào Chiếu (con mồi). Nhờ sự nhanh nhẹn, Chiếu bắn chết con Trăn to dài 3 thước. Lần đầu tiên Thảo được thưởng thức thịt Trăn, đặc biệt nhận thêm mỡ (trị phỏng rất hiệu nghiệm) của nó, hôm đó Thảo gặp và biết Chiếu.Trong dịp thăng thưởng đầu năm 1972 tại hậu cứ Tiểu Đoàn 3/TQLC có tên Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu, Thiếu Úy Lê Văn Môn và Thảo.

Những ngày ở hậu cứ cắm trại 100%, ban đêm thấy ba vùng ánh sáng toả ra của quận Lái Thiêu, Thủ Đức và Dĩ An, từ doanh trại Tiểu Đoàn 3 nếu theo đường ra cổng gác gần Bệnh Viện Lê Hữu Sanh, ngang qua hậu cứ Tiểu Đoàn 1 sẽ gặp xa lộ Đại Hàn, sau đó rẽ về phải khoảng hơn 6 cây số là đến Lái Thiêu, đoạn đường về nhà gần như vậy nhưng Hạ Sĩ Chiếu luôn luôn có mặt trong các lần tập hợp điểm danh bất chợt của tiểu đoàn. Nước da sạm nắng, thân h́nh rắn chắc, thao tác nhanh nhẹn, không riêng ǵ Thảo, mà bất kỳ ai khi gặp Chiếu đều có trực giác đầy tin tưởng khi giao nhiệm vụ cho Chiếu.

Mờ sáng ngày 30 tháng 3 năm 1972, Tiểu Đoàn 3 TQLC rời hậu cứ và chiều tối có mặt tại Đông Hà. Không khí chiến tranh bao trùm thị xă, ánh đèn mờ ảo từ các căn nhà khác hẳn đèn đỏ rực sáng vài hôm trước. Mất Gio Linh, Cam Lộ, Tân Lâm, Khe Gió, CSBV tấn công vào Đông Hà. Sau chiến thắng ngày 4 tháng 4 năm 1972 của Trung Đội 21, ngày 6 tháng 4 năm 1972 Trung Đội 22 của Thiếu Úy Lê Văn Môn nhận nhiệm vụ thanh toán mục tiêu là một g̣ đất cao, nơi đó có cái miếu thờ, chung quanh rậm rạp, CSBV trong mục tiêu chống cự mănh liệt, Trung Sĩ Trịnh Văn Tiền Tiểu Đội Trưởng bị thương nặng, Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu Tiểu Đội Phó chỉ huy tiểu đội cùng tiểu đội của Trung Sĩ Đạt triệt hạ toàn bộ địch quân, 12 xác cán binh CSBV cùng vũ khí tại mục tiêu. Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu được tưởng thưởng Anh Dũng Bội Tinh cấp Sư Đoàn (Thiếu Úy Môn đề nghị).

Ngày 13 tháng 5 năm 1972, Tiểu Đoàn 3/TQLC đổ bộ trực thăng vận xuống khu vực nhà thờ Hội Yên, rồi rút về tuyến Mỹ Chánh. Trong thời gian trấn giữ pḥng tuyến, địch quân với thiết giáp cố gắng phá vỡ pḥng tuyến của TĐ 105 Địa Phương Quân Quảng Trị. Ngày 24 tháng 5, Hạ Sĩ Chiếu điều động tiểu đội góp công trong chiến thắng tại ấp Đại Phú. Sáng hôm sau khi tiến vào Chánh Nông, tiểu đội của anh ḅ và tiến tới sát chiếc PT 76, lúc đó mới biết nó c̣n nguyên vẹn đă bị mắc lầy mà CSBV bỏ lại.

Ngày 25 tháng 6 năm 1972, Đại Đội 2 với nhiệm vụ phải chiếm mục tiêu Thôn Phước Điền. Hai trung đội xâm nhập vào được b́a làng trước khi rạng động, tiểu đội của Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu bắn chết toán CSBV trong nhà, tịch thu 6 hỏa tiễn SA7 c̣n mới tinh. Hai hôm sau tiền đồn của Hạ Sĩ Nguyễn Minh Chánh bắn hạ toán quân CSBV tịch thu một số vũ khí trong đó có 1 đại bác 82 ly không giật. Lúc bấy giờ Tổng Cục Chiến Tranh Chánh Trị VNCH tưởng thưởng bằng hiện kim tùy theo giá trị của chiến lợi phẫm, Trong thời gian Thảo điều trị ở Bệnh Viện Lê Hữu Sanh, Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu về Sàig̣n nhận 300 ngàn tiền thưởng cho Tiểu Đoàn 3/TQLC (thời gian Thiếu Tá Lê Bá B́nh TĐT). Khi Thảo xuất viện trở về đại đội, Hạ Sĩ Chiếu mĩm cười tâm sự, tiền thưởng anh trao tiểu đoàn và Thiếu Tá Nguyễn Văn Cảnh Tiểu Đoàn Trưởng cho anh 10 ngàn. Với số tiền này anh đă gởi mua thuốc lá và anh em trong đại đội được sảng khoái bên khói thuốc do thành quả xương máu của họ lập chiến công. Qua những ngày kế tiếp, một số anh em lần lượt đă hy sinh tại chiến trường cổ thành (đợt 1).

Sau chiến thắng Cổ Thành Quảng Trị ngày 15 tháng 9 năm 1972, Hạ Sĩ Dư Minh Chiếu được tưởng thưởng Anh Dũng Bội Tinh cấp Sư Đoàn. Một tháng sau Chiếu cùng một số anh em được đại đội đề nghị về học khóa Hạ Sĩ Quan Đặc Biệt tại Trung Tâm Huấn Luyện Rừng Cấm. Sau khi măn khóa tất cả xin trở về đại đội cũ khi Hiệp Định Paris 1973 có hiệu lực.

Cuối năm 1973, Tiểu Đoàn 3/TQLC được hưởng phép thường niên, anh em ở Vùng I và Vùng II nhận giấy phép tại chổ, c̣n anh em ở vùng III và vùng IV sẽ ra phi trường Phú Bài về Tân Sơn Nhất, và sẽ nhận giấy phép tại hậu cứ tiểu đoàn. Những anh em đă tuần tự đi phép trước sẽ ở lại nhận trách nhiệm pḥng thủ vị trí pháo binh TQLC. Trong đại đội Binh Nhất Lê Hà (2) vốn là trẻ mồ côi trong cô nhi viện, khi trưởng thành anh t́nh nguyện vào quân đội để bảo vệ quê hương, anh không thích đi phép v́ tứ cố vô thân, chỉ muốn ở lại cùng anh em vui hơn. Trung Sĩ Dư Minh Chiếu khi nghe câu chuyện đă nhận đùm bọc anh Hà trong suốt thời gian nghỉ phép cùng với gia đ́nh của anh tại Lái Thiêu tỉnh B́nh Dương.

Sau ngày ngưng bắn, Sư Đoàn TQLC một đơn vị tinh nhuệ tổng trừ bị cho QLVNCH được Trung Tướng Ngô Quang Trưởng lưu giữ luôn ở Vùng I Chiến Thuật và trở thành đơn vị diện địa. Phần đông anh em TQLC có gia đ́nh trong miền Nam quá xa xôi, phép tắc hiếm hoi, niềm thương nỗi nhớ người thân yêu chỉ biết cánh cánh giữ bên ḷng. Trong khi đó Địa Phương Quân thành phần chủ yếu của tiểu khu, quân khu, luôn sống gần gũi với gia đ́nh và nhiều cơ hội gặp gở thân nhân hơn. Các tiểu đoàn của TQLC bị căng mỏng, tiểu đội chia ra nằm chốt, ngày đêm đối đầu với địch quân trong t́nh thế bị động, do VNCH tôn trọng Hiệp Định Paris, trong khi CSBV lợi dụng Hiệp Định để chủ động tập trung quân tấn công bất thần bất cứ nơi nào chúng muốn. Vốn là một quân nhân nhanh nhẹn, thích hoạt động, vẫy vùng, Trung Sĩ Dư Minh Chiếu và Binh Nhất Nghĩa t́nh nguyện về Biệt Đội Sóng Thần khi mới thành lập.

Trong quán cà phê Starbuck này chỉ có Thảo và Nghĩa là người Việt Nam, chung quanh là người ngoại quốc v́ thế hai người chậm răi nhấp từng hớp cà phê và tha hồ tâm sự bằng tiếng mẹ đẻ, khách vào uống cà phê để thưởng thức, kẻ đi ra, người bước vào, cũng có vài người miệt mài chỉ biết chú tâm vào cái laptop.

Nghĩa tiếp tục câu chuyện của anh và Chiếu khi về Biệt Đội Sóng Thần, những bài học khác lạ, đ̣i hỏi sự chịu đựng, thử thách, gian khổ và hy sinh trong nhiệm vụ, họ được thực tập trong khu vực gần “Làng Thủy Quân Lục Chiến”. Trung Sĩ Dư Minh Chiếu là Tổ Trưởng nên nhiều trách nhiệm hơn khi nhận nhiệm vụ. Ngày trước ở tiểu đội tác chiến trên chục người, lúc chiến đấu đối diện trực tiếp với địch quân, đồng đội chung quanh với hỏa lực hùng hậu của M60, M79, bây giờ vỏn vẹn trong tổ chỉ có 3 người, hoạt động âm thầm v́ thế họ gần gũi, gắn bó với nhau hơn trong sự sống và cái chết.

Thảo chăm chú lắng nghe những phần tích của Nghĩa, Thảo biết rằng nhiệm vụ và trách nhiệm của người tổ trưởng, Thảo đă đồng ư với Chiếu trong quyết định của anh (Nghĩa thuật lại đầy đủ chi tiết mọi việc).

Nghĩa kể tiếp, ngoài những lúc thực hành ở băi tập là địa h́nh, địa thế gần Làng TQLC, tổ thỉnh thoảng công tác gần những khu vực sinh hoạt của dân chúng. Trong lần kiểm soát, một tổ viên của Chiếu về trễ, Đại Úy Biệt Đội Trưởng đă ra lệnh phạt tổ viên đó. Trung Sĩ Chiếu đứng ra nhận lănh trách nhiệm của ḿnh, anh thẳng thắn tŕnh bày:

- Đó là lỗi tại tôi. Tôi giao trách nhiệm cho anh đó và không báo cho đại úy (Biệt Đội Trưởng) biết. Tôi xin nhận lệnh phạt của đại úy.

Theo Nghĩa nhận xét, với bản tính ngay thẳng mà Trung Sĩ Chiếu đă làm mất ḷng một anh (được ḷng tin cẩn) trong biệt đội v́ thế mới có chuyện ngày hôm đó.

Nghĩa thoáng buồn, anh nh́n ánh chiều đang xuống dần ở khu giải trí Kemah, rồi kể tiếp :

Khi c̣n là tiểu đội trưởng ở Đại Đội 2, Dư Minh Chiếu gài bẫy lựu đạn rất thành thạo, anh đă chỉ dạy anh em trong tiểu đội, v́ thế trong những lần tổ làm nhiệm vụ, Trung Sĩ Dư Minh Chiếu tự ḿnh lo liệu lấy. Trong chuyến công tác anh đă tử thương v́ ḿn bẫy không biết tại sao ?

Nghĩa chấm dứt câu chuyện về Dư Minh Chiếu, cả hai người cùng ngậm ngùi về cái kết cuộc bi thương của người quân nhân luôn luôn t́m cho ḿnh một hướng đi, một môi trường thích hợp để phục vụ bảo vệ tổ quốc.

- Lỗi tại tôi.

Trong cuộc sống, nhất là đời binh nghiệp, một chiến thắng hiễn hách, biết bao nhiêu người dành nhau công trạng, danh vọng, nhưng ngược lại rất hiếm ai dám nhận lănh trách nhiệm (3) khi có sự tổn thất do lỗi lầm thật sự của chính ḿnh mà thuộc cấp và gia đ́nh của họ phải gánh chịu.

Trên đường trở về nhà, những kỷ niệm xa xưa chập chờn trước mắt, hơn 42 năm trôi qua, linh hồn anh Dư Minh Chiếu giờ đă siêu thoát, tất cả trở thành dĩ vảng, nhưng sự chiến đấu anh dũng, t́nh đồng đội, trách nhiệm chỉ huy đơn vị nhỏ nhất Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà của anh phải được lưu lại. Rồi mai đây khi chế độ tàn ác, bán đứng quê hương của CSVN không c̣n hiện diện, thế hệ sau sẽ t́m đọc tài liệu, đối chiếu các bài viết với dữ kiện thực tế, tên anh cùng hàng ngàn gương anh dũng của Quân Cán Chính VNCH hy sinh v́ tự do, chống Cộng Sản xâm lược, vẫn măi măi tồn tại với thời gian.

Cám ơn anh Nghĩa (MX NQT)

(Viết theo cảm xúc khi biết tin về Dư Minh Chiếu. Phỏng theo lời thuật lại của Mũ Xanh NQT vào tháng 9 năm 2017).

Giang Văn Nhân

Chú thích

(1) Nghĩa là MX NQT tốt nghiệp TTHL/TQLC bổ sung về Đại Đội 2/TĐ3/TQLC. T́nh nguyện về Biệt Đội Sóng Thần TQLC, khi biệt đội này giải tán anh về TĐ2/TQLC. Theo làn sóng người trốn chạy CS năm 1975, anh đến Hoa Kỳ, từ đó tuy không sinh hoạt nhưng anh vẫn theo dơi tin tức của binh chủng TQLC.

(2) Năm 1974 Binh Nhất Lê Hà được đại đội đề cử đi học và là tài xế quân xa của tiểu đoàn.

(3) a. Trách nhiệm của Tư Lệnh Tiền Phương Quân Đoàn I về LĐ147/TQLC tại Phú Thứ tỉnh Thừa Thiên

b. Trách nhiệm Tư Lệnh Quân Đoàn I khi xử dụng 2 Sư Đoàn Tổng Trừ Bị (Nhảy Dù và TQLC) nằm tuyến đóng chốt, trái ngược với binh thư dạy ở khoá học tham mưu. Bộ TTM QLVNCH không c̣n lực lượng tiếp ứng cho các mặt trận. Sau này BTTM dùng các Liên Đoàn BĐQ, nhưng họ không có pháo binh cơ hữu yểm trợ tiếp như ND và TQLC.

c. Trách nhiệm của vị Tổng Tư Lệnh Quân Đội khi ra lệnh triệt thoái không có kế hoạch làm các quân đoàn tan rả nhanh chóng, thiệt hại bao nhiêu sinh mạng dân chúng và quân nhân các cấp.

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...



Biệt Cách Dù tại Cổ Thành Quảng Trị năm 1972
Lỗi tại tôi
Những cấp chỉ huy đáng Kính... Có người bạn đáng “Kinh”
Nói về tuổi trẻ sau 42 năm tỵ nạn...
Chạnh ḷng tháng Tư
Cuộc t́nh 50 năm
Một cuộc cờ đệnh mệnh
Những chuyện “Phiếm” về cs Việt Nam
Cuộc tṛ chuyện bất ngờ
Thư Hậu phương
Nhắc chuyện xưa
Bạn đường
Một chuyến đi Oklahoma 
Thăm lại “Mái Nhà” xưa
Hăy kể cho tôi nghe
Young Marines trong ngày Tưởng Niệm 30/04/17
Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy