Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ 2017....


Niềm đau mùa Xuân
Hoa Đào lại nở
Nói đi em
Đêm Giáng Sinh xưa
Đông kỷ niệm
Thở dài…
Nhớ em
Nhớ người cũ…
Mưa và… quá khứ
Cám ơn
Gió ơi…
Kiếp nhân sinh
Lạnh vào Thu
Đêm Thu
Vào Thu
Hồng Quế
Gửi gió
Mùa trăng...
Tháng tám mưa rơi
Rồi sẽ đến
Ḍng đời lặng lẽ
T́m chốn dung thân
Ḷng vẫn xuân xanh
Ai về chốn cũ
Phiền muộn
Đường về
Ước gì
Nhớ áo xưa
Hạ vàng trong kỷ niệm
Ḍng phù sa xanh
Nhớ về Thành Cổ
Father’s Day - Ngày Quân Lực
Lá rơi…
Hư vô...
Tiềm thức
C̣n bao lâu nữa
Giỗ bạn…
Mùa xuân vô tận
Gịng thủy tinh
Về đây Anh… Về bên nhau…
Đợi chờ
Than thân
Tổ Quốc ghi ơn
Dối ḷng
Người di tản buồn
Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà
Mong một ngày về...
Bước chân người lính
Nỗi buồn… biển
Một thoáng… tháng Tư
Máu Cọp Biển và tháng Tư
Gịng thủy tinh
Đốt nén nhang… Tháng Ba…
Mưa nửa đêm
Nhớ tháng Ba xưa
Nhớ ngoại
Thời gian...bể dâu
Tóc mây
Vô đề…“Túy Ngọa”
Lửa Việt
Khúc nhạc xa xưa
Mùa xuân cho người ở lại
Xuân giữa trời đông
Khi muà xuân đến
Bóng xuân
Gịng sông nắng
Chiều tháng chạp
Chiếc mũ xanh
Lời cho hải đảo
Niềm đau của Mẹ
Hoa đào đất khách
Hoài niệm xuân
Vọng xuân xưa
Hẹn một mùa xuân
Đừng do dự
Một ṿng quay

 

 

 

 

 

 


Tuổi 70, Chán Mớ Đời!

Phuhotrac

Trong cái không khí Tết mà đọc báo Xuân nghe nhạc Xuân khiến quá khứ đời lính chiến hiện về, nhớ thương đồng đội xưa, những người đă trả nợ xong Tổ Quốc th́ nay hồn vật vờ nơi đâu? Đă có anh nào lọt được vào Niết Bàn hay Thiên Đàng chưa? C̣n những anh chưa trả xong nợ non sông th́ nay trôi dạt phương nào? Tị nạn xứ người hay sống trên quê hương mà như trên đất lạ! Dù ở đâu th́ chắc hẳn đă là “phế” nhân cả rồi, dù không què không cụt, đời lính chiến mà thọ tới tuổi 70 là hiếm lắm đấy, nhưng chán mớ đời!

Đầu óc đang lang thang trên chiến trường xưa, miệng nghêu ngao: “Nếu mai không nở th́ anh đâu biết...” th́ tôi bỗng tiếng ai cao giọng:

- Anh ơi! Ra “hép” (help) em tí nào.

À th́ ra không phải chiến trường, mà đang tị nạn trên đất Mỹ, tiếng quát không phải của cấp chỉ huy mà là nội tướng nên tôi vội vă trả lời:

- Cái ǵ thế, anh đang bận.

- Lúc nào cũng bận, lúc nào anh không bận*ǵ th́ cho em nhờ anh tí, anh cứ ôm riết cái của nợ labtop. (*Bận có nghĩa là bận rộn, nhưng tiếng địa phương quê tôi “bận” c̣n có nghĩa là “vận”-mặc quần áo-không bận ǵ có nghĩa là không có ǵ làm hoặc không mặc ǵ)

- Có ôm cái ǵ đâu, anh đang đọc các đặc san Đa Hiệu, Biệt Động Quân, Sóng Thần Thủy Quân Lục Chiến, Đặc san Hậu Nghĩa, Báo Xuân. Thôi được rồi, anh ra đây, nào “heo với hép” em cái ǵ nào?

- Anh kéo cái bàn này vào trong kia, xoay lại bộ salon để có chỗ cho em trưng mấy chậu hoa tết. Nhớ hút giùm bụi cho sạch để em đặt chậu hoa lan mà mấy chị ấy tặng hôm thượng thọ, xong rồi anh đi rửa tay và tiện tay th́ thanh toán luôn mấy cái bát đĩa mà tụi nhỏ ăn xong c̣n bỏ đó, xong rồi anh …

Không cần nàng nói tiếp, tôi nói thay cho nàng những gì đã từng nghe nhiều lần

- Xong rồi anh mở máy giặt, vặn load size về large, nước chảy một chút là cho 2 th́a Tide, chờ cho tan savon bột rồi mới cho từng cái áo vào v.v.. có đúng không nào, anh thuộc ḷng rồi.

- Th́ toàn là quần áo của anh chứ của ai, quần áo thay ra rồi cứ vất cả đống trong hộc tủ, không nhắc giặt th́ hết áo sạch rồi anh lại nhặt áo cũ lên mà mặc, hôi như cú. Nhớ là sau khi máy giặt chạy th́ anh thêm một chút clorox vào cho áo nó trắng

Tay nàng xoay-xoay mấy chậu bông, ngắm nghía, miệng th́ dặn điều này điều kia, nàng không cần biết tôi có nghe, có hiểu và có làm hay không nhưng cứ nói và nói, cứ dặn măi. Nếu tôi không giặt, đống quần áo vẫn c̣n đó th́ nàng lại đem giặt, không hề thắc mắc, v́ nàng của tôi cũng đang đi vào độ tuổi “nói trước quên sau”.

Đem quần áo ra máy giặt, tôi làm theo lời nàng dặn, trong khi máy chạy, nh́n sang vườn hàng xóm, thấy hai ông bạn già đang trà đạo. Một ông lang Tây tên Đông, một thầy lang Ta tên Vân, Đông-Tây luôn khắc khẩu về nghề nghiệp nhưng lại thân nhau. Thấy vui lại có b́nh trà nóng, hộp mứt sen trần hương thơm, tôi liền quên máy giặt mà ghé lại chỗ hai ông kiếm câu chuyện làm quen:

- Sáng Thứ Bẩy sao hai ông rảnh rang thế này, không sợ bị các bà chiếu tướng à?

- Mấy bà ấy đi mua lá chuối, nếp, đậu, thịt về gói bánh chưng rồi, sớm lắm cũng phải chiều mới về, “không ǵ quư hơn tự do”, làm một hớp “móc câu” đi, Thái

Nguyên đấy, không phải Thái Đức đâu mà lo, mà sao ông cũng rảnh quá vậy?
Hỏi nhưng không chờ tôi trả lời mà hai ông tiếp tục câu chuyện dang dở. Thèm cái không khí tự do, tôi ngồi yên lặng nhâm nhi ly trà, ngậm hột mứt sen, trệu trạo miếng kẹo lạc để nghe hai ông Đông Vân tranh luận:
***
- Vân: Thấy vợ con người ta mà ham!

- Đông: Nói năng cẩn thận tí nghe bố, không phải ỷ già rồi muốn nói sao thì nói, lạng quạng bọn trẻ nó nghe được nó bảo mình già dịch.

-Vân: Ừ, thì mình cũng “dịch” thật, dù dịch ít hơn xưa. Nhưng nói thật ông nghe, sao dạo này bà nhà tôi đổi tánh ghê quá, đôi khi tôi phải bỏ nhà đi vòng vòng ngoài vườn, ngoài phố cho nó thoáng cái đầu, chứ ngồi gần là bả cẳn-nhẳn, cằn-nhằn làm tôi giảm tuổi thọ. Tạp chí Y Khoa số 195 năm 2018 của trường đại học Ocford vừa cho phổ biến một bản nghiên cứu trên 300 anh “đần” ông th́ cứ mỗi lần uống 1 th́a café dấm-xủ** th́ tăng thêm tuổi thọ 1 ngày, nhưng ngược lại mỗi lần bị vợ cằn nhằn là giảm tuổi thọ 1 ngày hoặc đần thêm 10%.

-Đông: Tôi có đọc bài nghiên cứu đó rồi. Nhưng ông làm như chỉ có một mình bả ấy đổi tánh, còn ông thì không, hăy tự xét ḿnh xem cánh đần ông chúng ta đă thay đổi như thế nào? Thí dụ ăn cơm xong vào giường nằm đọc sách, chưa đầy 5 phút đă ngáy o-o. Ngày xưa tụi ḿnh c̣n trẻ đâu có thế, đă không chịu ngủ lại c̣n phá giấc ngủ người nằm bên cạnh.

-Vân: Không phải vậy, bà nhà tôi tự nhiên trở nên kỳ cục, hồi nào tới giờ có khi nào bả ghen tương gì đâu, dù bóng gió. Mấy mươi năm rồi, lúc nào cũng hoà hợp hết sức vui vẻ, bả cũng biết tính tôi mà, tôi muốn đi đâu, lúc nào thì cứ đi, bây giờ gần đất xa trời tự dưng bả lại kiếm chuyện. Mỗi lần tôi ra Bolsa, Phước Lộc Thọ, café Factory, Tip1Top, Coq Au Vin t́m mấy người bạn lai rai cà phê, tán dóc là bả cằn nhằn: “Đi đâu đi hoài vậy, ở nhà một chút có được không?”, nghe riết bực cả cái mình.

-Đông: Bực mình rồi ông có cự lại bả không? Ông không thấy ghen là biểu hiện của t́nh yêu c̣n nồng ấm, chưa cần “hấp hôn” hay sao? Sở dĩ hồi này mấy bà “đổi tánh ghê quá” v́ chính cánh đàn ông chúng ta cũng hóa ra “đần” ông cả rồi. Hăy mở to mắt nh́n quanh ta xem có bao nhiêu trâu già t́m về quê cũ gặm cỏ non, mà cỏ non toàn là loại tẩm hóa chất, toàn là nylon plastic, thế là các ông mang “ếch” (aid) về xứ tị nạn để gieo rắc đó đây những mầm mống bệnh hoạn.
Tôi là lang Tây nên tôi rành mấy ông quá mà, trước khi về quê th́ đi xin thuốc vai-ra sau khi trở lại Mỹ th́ xin thuốc điều trị ếch.

-Vân: Ai th́ tôi không biết, nhưng tôi th́ “jamais-never”, vậy mà cứ bị cằn nhằn, lúc đầu thì không căi, một sự nhịn là chín sự lành, nhưng thét rồi phải cự, con giun xéo lắm cũng phải quằn, giun tôi quằn là chuyện đương nhiên.

-Đông: Ông đã già mà bả lại gặp con “giun” quằn của ông th́ bả ấy sợ hết hồn là phải rồi, nên bả cằn nhằn là quá đúng. Tội nghiệp bà già nhà ông.

-Vân: Ông chưa lâm cảnh tôi th́ chưa biết nên mới mạnh miệng đó thôi. Ngày xưa tôi đeo bả miết, đi xa là nhớ, lúc nào cũng muốn ở bên nhau, mi nhau, có nói câu nào đâu. Nhưng nay th́ khác, cứ cho là t́nh yêu c̣n nồng ấm, bả không muốn cho tôi đi ra ngoài, lúc nào cũng muốn gần nhau, nhưng ấm quá th́ “hot”, bả không “I love you” mà “take care” tôi quá kỹ! Này nhá, tôi vừa vào pḥng vệ sinh th́ bả đă nói: “Đi cho gọn gàng, đừng có vung văi, coi chừng ướt đôi giầy tôi mới mua cho ông đấy!” Tôi để cuộn giấy cho thuận tay th́ bà ấy xoay lại. Tôi vừa mở tủ th́ bả nhắc: “Nhớ đóng cái cánh cửa lại nghe không!” Tôi mới ngồi vào computer check emails, đọc tin tức th́ bả hỏi: “Ông coi h́nh ǵ thế?” Thế có “hot” không chứ.

-Đông: Vậy chỗ anh em, tôi hỏi thật ông nhá, có bao giờ ông “clean up” cái pḥng vệ sinh chưa? Chắc chắn 99% là không rồi. Ông không ngồi đái như người ta mà lại đứng, xong rồi còn vẩy-vẩy... ví cái nhiếp hộ tuyến nó ph́nh to khiến nước đái văng tứ tung, khai ai mà chịu nổi. Có bao giờ ông mở tủ ra lấy cái ǵ đó rồi bỏ đi khi cửa tủ cứ mở toang-hoác? Có bao giờ ông check emails nhưng lại ṭ ṃ đi t́m h́nh con gái nhà nghèo không?

-Vân: Đôi khi cũng quên đóng của tủ, c̣n đi t́m h́nh con gái nhà nghèo th́ không cố ư, nhưng tại mấy thằng bạn già “Yamaha” nó cứ forward h́nh ấm ớ th́ tôi phải check để c̣n delete đi chứ.

-Đông: Đấy đấy, “lỗi tại ông, lỗi tại ông mọi đàng”, toàn là tuổi 70 chán mớ đời! Tại ông không biết chớ bà nhà tôi cũng như bà nhà ông, bà nhà ông thì cũng không khác bà nhà các ông khác, như thiên hạ cả thôi, nhưng tôi th́ không bao giờ tôi cự nự lại bà nhà tôi cả. Không phải tôi không “nhạy cảm”, mà cũng bực mình lắm chớ, nhưng tôi hiểu rằng mấy bà thuộc giai cấp “cổ lai hy” đều mắc phải cái bịnh than, bịnh cắn nhắn, bịnh lo, bịnh sợ. Họ sợ những bất trắc đang rình rập, nào tai nạn, nào bịnh tật, nào chết chóc. Họ sợ có chuyện gì không ai giúp đỡ, nên cần có người bên cạnh, nhưng có người bên cạnh th́ có cằn nhằn! Tóm lại họ sợ cô đơn. Ông cũng còn may là bà nhà chưa nuôi chó, nuôi mèo để thay thế ông hủ hỉ cho đỡ buồn.

- Vân: Thì đồng ý, nhưng đi một chút cũng không xong thì chẳng lẽ tôi phải ngồi ở đầu giường nghe bả “tụng kinh” và canh chừng bả hay sao? Mà có ngồi gần th́ bả lại chê hàm răng không trắng, mùi thuốc lá 555 sao hôi thế, cái lông mày dài quá sao không cắt đi, sao không bôi chút “lotion” cho cái da mặt bong-bóng một tí. Tôi vẫn phục cái tài tỉnh bơ của ông, tôi thì rất dễ nổi cáu

- Đông: Thì ai lại chẳng thế, nhưng phải nín nhịn, thú thật tôi không bao giờ lên giọng với bà xã tôi cũng chẳng khi nào cằn nhằn cử nhử gì hết. Khi có chuyện không bằng lòng làm tôi bực ḿnh thì tôi đi chỗ khác chơi, cắn chặt hai hàm răng lại, không căi gì hết. Khi nào trời yên biển lặng tôi sẽ đi đường lưỡi sau. Vậy là vui vẻ cả nhà và vui vẻ dài dài, có gì khó đâu. La hét ngay tại chỗ chỉ mất hòa khí, chẳng ích lợi gì. Những cái sứt mẻ tí ti đó lâu ngày tụ lại thành bể nát.

-Vân: Khổ nỗi khi bả cằn nhằn mà tôi im lặng bỏ đi chỗ khác cho êm nhà th́ bả lại cho là ḿnh coi thường bả, không thèm nghe bả nói, thế mới chết. Biết sứt mẻ dồn nén có ngày bể nát, lành làm gáo, bể làm muôi, biết vậy nhưng không nhịn được.

- Đông: Ông nói chuyện ngộ thiệt, biết vậy mà không chịu nhịn là sao?

- Vân: Không phải ai cũng làm như ông được. Tôi nói thiệt cho ông nghe, tuy già nhưng vẫn c̣n t́nh cảm, tôi vẫn thấy bả đẹp, khi thấy bả cười là tim tôi cũng đập loạn nhịp vậy, tôi mon men đến gần, toan xoa-xoa đôi vai gầy, hoặc cặp mông xệ th́ bả lên giọng: “Muốn cái ǵ đây?” khiến tôi quê một cục! Tôi đang muốn hạnh phúc nhưng tiếng cằn nhằn cự nự đốt tan hết mọi tình cảm hứng thú. Tụi tôi đều biết ông không giống ai. Mấy thằng chưa biết ông, nghe nói vợ chồng ông không bao giờ căi nhau, tụi nó đếch tin và cho là ông “pas normal” (không b́nh thường).

- Đông: Họ nói có khi đúng, ở đời cái gì mà bất b́nh thường nhưng có nhiều người nghe, nhiều người làm thì cái đó đúng, còn cái thật sự đúng, là chuyện bình thường nhưng vì chẳng có mấy người “chấp nhận được” thì nó trở thành chuyện không bình thường. Đó cũng chính là cái cốt lơi của dân chủ: “Thiểu số phục tùng đa số”, đa số thắng.

- Vân: Sẵn đây tôi hỏi ông luôn, ông làm sao mà nhịn hay vậy?

- Đông: Chẳng có gì khó hết, tôi đặt mọi việc trên căn bản tình yêu, nếu ông thật tâm thương yêu bà xã thì phải luôn nhớ không bao giờ nói lời xúc phạm đến tình yêu kia, và ngược lại, bả cũng phải thế, cả hai đều phải nhớ kỹ điều đó, nói ǵ th́ nói, nhưng xúc phạm đến t́nh yêu th́ không được. Trong tình yêu còn có sự kính trọng nhau, nếu ông ý thức đúng mức điều nầy thì ông sẽ chẳng bao giờ xài xể người mà khi xưa ông đã từng quì gối, ôm chân, bắt giò, theo đuổi trong hồi hộp, lo âu, sầu khổ, ăn không ngon, ngủ không nhắm...

- Vân: Nghe ông nói sao dễ quá...

- Đông: Thật ra thì chẳng dễ cũng chẳng khó, chỉ có chịu khó suy nghĩ và luyện tập hay không mà thôi. Chí công mài sắt có ngày nên kim. Tôi đã suy nghĩ từ thuở vừa lớn khôn, và tôi cũng đã sớm hiểu câu “văn ôn võ luyện”, không có gì mà ngày trước ngày sau là đạt được, đặc biệt cái hạnh phúc gia đình đòi hỏi phải biết mình, hiểu đời, phải biết cách thương vợ, thương con. Nói đến việc yêu đương th́ ngoài những “kiểu”, còn phải biết “cách” nữa, chớ không phải muốn yêu thế nào thì yêu. Mà muốn biết được cái “kiểu cách” đó th́ phải hiểu “đối tượng”, tức phải “biết người biết ta”. Cũng như bất cứ chuyện gì, muốn biết thì phải chịu khó bỏ công quan sát, suy nghĩ, chỉ có vậy thôi, có gì rắc rối đâu. Cái rắc rối chính là chuyện “đối tượng” không chịu biết, không chịu hiểu như ḿnh.

-Vân: Ở đời khi bánh “ích” đi mà bánh quy không lại thì chuyện cơm không lành canh không ngọt gần như là hậu quả đương nhiên, khó lòng tránh khỏi, bởi vì sức người có hạn, nhường nhịn nhau cũng chỉ tới chừng mực nào đó thôi chứ.

-Đông: Nghĩ cho cùng thì “vạn sự khởi đầu nan”, thuở ban đầu chỉ biết có cái đẹp, sau đó đa số đều gặp phải lắm vấn đề nan giải, có khi phải đi tới tan vỡ. Thường những người trời cho đẹp lại hay lo chăm sóc cái đẹp bên ngoài nhiều hơn cái tâm.

-Vân: Nghe ông triết lý kinh bỏ mẹ! Làm thế quái nào mà biết được ai chăm lo cái tâm? Chăm lo cái sắc thì lộ liễu dễ biết và dễ lôi cuốn hơn. Một người không đẹp ông lấy gì bảo đảm tâm họ đẹp, và ngược lại?

-Đông: Ai bảo đảm được chuyện đó cho ông? Chỉ có ông ráng mở to mắt ra mà quan sát, suy nghĩ. Ông quên câu “xấu đẹp tùy người đối diện” rồi à? Ông nên nhớ rằng cái tâm không dễ gì bị tàn phá, chớ c̣n cái đẹp th́ nó như sương như khói vậy. Chẳng lẽ ông không hiểu chuyện đó? Ông phải biết rằng muốn hiểu được cái tâm của đối tượng thì phải dày công theo dõi. Quen nhau trong thời gian ngắn, mê tít thò lò rồi lo cưới hỏi ngay kẻo trễ thường rất dễ chết. Vả lại ông bà đã dặn “dạy vợ từ thuở ban sơ mới về”. Chờ đến lúc cổ lai hy thì chẳng còn gì để nói nữa.

-Vân: Vậy bây giờ ông bảo tôi phải chịu trận cho tới chết à?

- Đông: Bộ ông tính bỏ bả vô viện dưỡng lão cho rảnh nợ hay sao?

- Vân: Đôi khi bực quá tôi cũng có ý nghĩ đó, không thì chính tôi sẽ phải vô.

-Đông: Nầy, tôi nói cho ông biết, làm như vậy là bất nhân, bất nghĩa đó nghe.

- Vân: Tại sao vậy?

- Đông: Không những bất nhân bất nghĩa mà còn bất xứng nữa. Ông đã cưới bả chớ bả có cưới ông đâu? Nhờ bả ông mới có một thời gian sướng đời, hạnh phúc. Những lúc chúng ta xa nhà vì chiến cuộc, rồi vì Quốc Nạn mà ông phải đi tù mà bọn ngu gọi là “học tập cải tạo” thì ai lo cho đàn con? Ai lo thăm nuôi ông khi bị đói khổ trong lao tù? Ai sầu ai khổ trong cô đơn? Bây giờ ông định phủi tay quên hết tình nghĩa ấy ư? Tôi nói cho mấy ông nghe, đây chính là lúc các ông đền ơn đáp nghĩa người ḿnh từng yêu thương và cũng vẫn yêu thương ḿnh, dù nay có chút khó tánh vì tuổi tác. Tôi thấy cũng cần nhắc ông một chuyện, ngoài tình yêu lứa đôi, ông nên “đính kèm” tình thương thân phận làm người, rồi ông sẽ hiểu ra mọi việc dễ dàng hơn. Tôi có cảm tưởng đã đòi hỏi mấy ông quá nhiều. Giờ chỉ cần khuyên ông ăn ở sao cho đáng mặt “anh hùng”, thế thôi (Lời của ông lang Tây Đông Vân).
***
Ngồi bên hai ông, môi tôi nhâm nhi ly trà móc câu, hàm răng giả trệu trạo nhai miếng kẹo lạc mùi nhang, nghe hai ông bạn già “già mồm” lắm chuyện với nhau, tôi cũng học được vài điều hay hay. Đứng dậy ra về tôi mới sực nhớ đến cái máy giặt, nhưng lại không nhớ đă cho hết quần áo vào máy chưa? Khổ thế đấy, làm trước quên sau, bị bả cằn nhằn đâu có oan.

Ơ! Quần áo trong máy giặt đâu rồi nhỉ? Mở máy sấy, tôi thấy đầy trong đó và đă khô cả rồi. Ai làm việc này thay tôi thế nhỉ? C̣n “ai trồng khoai đất này” nữa, chính bà nhà tôi. Liếc thấy bả đang lau cái bếp, h́nh như chuẩn bị cho ông bà Táo sắp về chầu Ngọc Hoàng, tôi giả đ̣ như không biết, huưt sáo toan lên lầu mở laptop ghi chuyện của hai ông Lang để làm cẩm nang th́ nàng gọi giật lại:

- Ông đi đâu đi hoài vậy? Ở nhà một chút có được không? Đưa giùm em chai cleaner 409 đây.
H́nh như bả quên chuyện cái máy giặt, nhưng thấy mặt tôi th́ bả lại đặt tên, lại gọi, sai liền. Biết lỗi bỏ cái máy giặt cô đơn, tôi không dám cự lại mà vui vẻ nhận lời:

- Yes, Mom.

Miệng lẩm bẩm: “Tuổi 70… chán mớ đời”!!!