Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ 2017....


Đêm trăn trở
Bó tay!
Rượu tháng Ba
Vô thường bóng em
Đón xuân
Niềm đau mùa Xuân
Hoa Đào lại nở
Nói đi em
Đêm Giáng Sinh xưa
Đông kỷ niệm
Thở dài…
Nhớ em
Nhớ người cũ…
Mưa và… quá khứ
Cám ơn
Gió ơi…
Kiếp nhân sinh
Lạnh vào Thu
Đêm Thu
Vào Thu
Hồng Quế
Gửi gió
Mùa trăng...
Tháng tám mưa rơi
Rồi sẽ đến
Ḍng đời lặng lẽ
T́m chốn dung thân
Ḷng vẫn xuân xanh
Ai về chốn cũ
Phiền muộn
Đường về
Ước gì
Nhớ áo xưa
Hạ vàng trong kỷ niệm
Ḍng phù sa xanh
Nhớ về Thành Cổ
Father’s Day - Ngày Quân Lực
Lá rơi…
Hư vô...
Tiềm thức
C̣n bao lâu nữa
Giỗ bạn…
Mùa xuân vô tận
Gịng thủy tinh
Về đây Anh… Về bên nhau…
Đợi chờ
Than thân
Tổ Quốc ghi ơn
Dối ḷng
Người di tản buồn
Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà
Mong một ngày về...
Bước chân người lính
Nỗi buồn… biển
Một thoáng… tháng Tư
Máu Cọp Biển và tháng Tư
Gịng thủy tinh
Đốt nén nhang… Tháng Ba…
Mưa nửa đêm
Nhớ tháng Ba xưa
Nhớ ngoại
Thời gian...bể dâu
Tóc mây
Vô đề…“Túy Ngọa”
Lửa Việt
Khúc nhạc xa xưa
Mùa xuân cho người ở lại
Xuân giữa trời đông
Khi muà xuân đến
Bóng xuân
Gịng sông nắng
Chiều tháng chạp
Chiếc mũ xanh
Lời cho hải đảo
Niềm đau của Mẹ
Hoa đào đất khách
Hoài niệm xuân
Vọng xuân xưa
Hẹn một mùa xuân
Đừng do dự
Một ṿng quay

 

 

 

 

 

 


T̀NH VỚI NGHĨA

Thưa Qúy Niên Trưởng, Qúy Chiến Hữu cùng Bạn Hữu,

Trong cuộc chiến, chúng ta thấy cuộc sống anh em đi liền với nhau như bóng h́nh. Trong t́nh ĐỒNG ĐỘI, nói t́nh cảm của anh em hơn cả vợ chồng hay anh em ruột trong gia đ́nh. V́ SỰ SỐNG, chúng ta có những t́nh cảnh không thể nào nói hết.

Chuyện tù cũng vậy, cái tinh thần và lư tưởng quốc gia lại cao vời vợi. Không ai không biết cái khí khái của người quân nhân VNCH. Bao người đă thành ngôi mộ ven đường.

Sau tù, cái thê thảm thương trong Xă hội chủ nghĩa, cái gọi “xạo hết chỗ nói”.. Bi thương cho anh em gọi là tù cải tạo, th́ TPB đến mức độ tới lằn ranh cái chết.

Có c̣n ai nhớ cảnh sống chết trong cuộc chiến.? Ai c̣n nhớ những lúc tận cùng đường. Nhưng có lẽ, quư vị chưa thấy những cảnh cuối cuộc đời của ḿnh.

Tôi đă chứng kiến rất nhiều nhưng hôm nay tôi khựng lại khi thấy được h́nh ảnh cuối của Liêm. Trong cơn hoạn nạn mới biết bạn hiền. Giờ tôi hiểu chữ T̀NH khi c̣n SỐNG, và chữ NGHĨA khi nằm XUỐNG.

Khi viết những ḍng nầy, tôi muốn cùng chia sẻ cùng qúi vị. Có những t́nh cảnh mà chúng ta không ngờ. Trong những phút thập tử nhất sinh, có những điều bất ngờ đến. Tôi nhớ hoài một chuyện về tấm gương của anh TPB/TQLC. Hằng ngày chạy xe ôm, anh L chạy khắp nơi nên rất rành t́nh trạng từng khu vực anh em sinh sống. Một hôm phát giác một anh TPB cùng binh chủng. Bị mănh đạn ngày xưa, nay lồi ra mắt trái. T́nh trạng nguy hiểm, anh bèn đưa vào nhà thương và gọi cho Ma. Thủ tục đầu tiên của nhà thương là tiền đâu ? Giải quyết nhập viện là 5 triệu, “xong”. Giải đoạn 2 là khám, mổ và nằm bịnh viện điều trị là 7 triệu. Đóng luôn. Đêm th́ khuya, bạn ḿnh đang kêu rên. Chàng L bèn chạy vào bank đem cầm cái mạng ḿnh để có $ giải quyết. Biết sau đó sẽ có yểm trợ của anh em binh chủng.

Qúi vị nghĩ sao về sự điên rồ của anh chàng L thế mạng lấy tiền chữa chạy cho bạn, chỉ v́ 4 chữ TQLC ! Chửi chăng ? Bằng thừa. Trong khả năng, tôi gửi tiền nhập viện và kêu Hùng Nhô - bên Úc. Kêu gọi anh em yểm trợ. Trong ṿng 24 giờ, Hùng đă giải quyết phần c̣n lại ( dĩ nhiên là nhiều anh em khắp nơi đă tiếp sức) . Anh TPB đă b́nh phục sau đó. Được thời gian 1 năm th́ anh đă ra đi trong t́nh chiến hữu của anh em bên nhà.

Theo tin tức của diễn đàn, hằng tuần đều có anh ra đi. Chuyện b́nh thường hôm nay. Chúng ta trong binh chủng TQLC, không ai không biết thiếu úy Trần Như Hùng - Hùng Nhô ở Úc. Cái t́nh của Nhô, không nói th́ đây là điều thiếu sót của tôi. Khi nói điều nầy, không phải khoa trương cho Nhô, nhưng muốn nói cái t́nh của anh em TQLC hôm nay ĐĂ CÓ. Mong rằng có măi măi .

Trong quá khứ khi tù về, Hùng Nhô coi cái vựa củi và giúp bao anh em có cơm. Bên ni, việc của Cao Xuân Huy ở Cali, Nhô từ bên Úc vội vă qua Cali để lo bạn. Anh em Cali đều biết, nhưng cách đây 10 ngày, được biết bạn Liêm đang đến lằn cuối cuộc đời. Nhô đă lấy vé gấp qua ngay cùng bạn, đến những ngày cuối. Đến an ủi bạn, xoá nỗi đau thân xác đến hơi thở cuối cùng của cuộc đời. Có thể, nơi đây Qúy vị thắc mắc. Gia đ́nh Liêm có đó, cũng có thể làm điều nầy nhưng sao phải Hùng .? Trong nổi đau thân xác, trong ṿng tay đồng đội năm xưa, t́nh đồng đội năm xưa ĐĂ xoá dịu cái đau.

Thời gian qua có nhiều chuyện của người lính sau cuộc chiến. Vui có, buồn có. Nhưng những nét hằn sâu vào tâm trí tôi. Tôi hiểu :

T̀NH NGHĨA ANH EM TQLC KHÔNG BAO GIỜ PHAI.
***
Hôm nay, trong giờ cầu nguyện buổi sáng. Tôi chợt nhớ, đêm qua anh Đơn báo cho biết sáng mai, lễ mai táng của Liêm rất đông anh em cùng đơn vị và cùng khoá.

Trong cái chân t́nh qua Hùng, tôi cầu nguyện cho Liêm và cùng anh em hiện diện luôn luôn vững niềm tin bên nhau.

Nơi đây, tôi xin nói sự liên hệ. Tôi và Hùng không biết nhau. Nhưng vào tù, mới biết nhau qua ngày vùng dậy của suối máu Noel 1978. Mới biết: Cùng binh chủng, cùng trường trung học và nay cùng ḍng máu giang hồ. Chúng tôi trọng t́nh nghĩa anh em, trọng t́nh đồng đội. Đơn giản, không màu mè. Anh em trên hết.

Ngày mai hay trong những ngày tới. Không biết có đủ thời gian. Nên cho tôi nộp bài 2021 sớm. Hy vọng ĐSST 2021 có tên tôi.

Kính
Lạtma.
Feb 18-2020.