Page 173 - Đặc San TQLC 2026
P. 173
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Tôi cưỡi một chiếc xe đạp, hai đứa chở mở lớn, hãi hùng, miệng há ra nhưng
nhau trên chiếc xe đạp khác, làm bộ như không dám khóc lên thành tiếng. Một
hai anh em chở nhau đi học nhưng trong tên công an bước tới, nắm lấy cổ áo nó.
cặp chúng nhét đầy đường và xà bông. Mắt tôi hoa lên, ngực tôi nhói đau, tôi
Thằng Hai còn biết xoay xở chút ít, còn ngồi sụp xuống để khỏi té vật ra. Phà đã
thằng Tư ngây thơ, tính tình lại nhút tới, đám đông ùn ùn xô nhau tràn tới, tôi
nhát nên nó rất sợ. Mỗi khi qua trạm đội xụp nón lên đầu rồi đành bước chân
gác, mắt nó nhìn thẳng phía trước, làm đi.
bộ bình tĩnh, nhưng ngón chân nó bấm Phà qua tới Mỹ Tho, thằng Hai mới
xuống dép, cổ nó căng lên như sợi dây dám chạy lại bên tôi, mếu máo, “Má ơi,
đàn. Tôi ngó mà đau như bị đâm vào thằng Tư bị bắt rồi!” Tôi ôm con, vuốt
tim. lên mái tóc cháy nắng khét lẹt rồi nói
cứng, “Chắc họ không nhốt con nít
đâu. Con đem đồ về nhà trước để tụi
nhỏ khỏi trông, Má ở đây chờ em.”
Trời đã nhá nhem tối, tôi đang
nghĩ cách quay lại kiếm con thì
thằng Tư thất thểu bước ra khỏi
phà. Lưng nó khom xuống, mặt nó
thất thần. Vừa thấy tôi, nó phóng
tới ôm riết rồi khóc nức nở, người
Chuyến phà Bến Tre – Mỹ Tho chiều nó run bần bật trong những cơn nấc
hôm đó đông nghẹt. Mặt trời đã xế nghẹn ngào. Nước mắt tôi cũng rớt như
nhưng vẫn tỏa sức nóng hừng hực làm mưa.
cho những gói đường quấn quanh bắp Tôi hận mình bất tài, hận số phận
chân, quanh bụng tôi thêm trĩu nặng. mình khốn khổ để tuổi thơ của các con
Tôi ì ạch dắt xe, nón lá che sùm sụp quá bi thảm và tủi nhục. Tôi lại ngửa
xuống mặt nhưng vẫn liếc mắt ngó mặt gọi anh. Anh ơi, hãy giúp em cứu
chừng hai đứa đi phía sau. Chỉ còn một các con ra khỏi cảnh khổ hận này.
khúc nữa là vô trạm gác, ba mẹ con càng Từ bữa đó, tôi không dám bắt các
tách xa nhau như người xa lạ để nếu con đi buôn lậu nữa. Tôi đi tới từng vườn
có bị bắt thì không bị dính cả chùm. trái cây mua rồi chở đi bỏ cho những bạn
Tôi thoát qua trạm gác, đứng lại, làm bộ hàng ở Sài Gòn. Mỗi ngày tôi dậy từ 3
gỡ nón quạt để ngó lại tìm con. Thằng giờ sáng, cột mấy giỏ trái cây lên xe đạp
Hai vừa dắt xe đi ra, thằng Tư đang tiến rồi chở ra bến, đón xe đem về Sài Gòn.
vào trạm… Bỗng nhiên cái cặp ở tay Tiền xe hai chuyến đi về mắc mỏ mà tôi
thằng Tư rớt xuống, những gói đường và thì sức yếu, vốn nhỏ nên lời rất ít. Thấy
xà bông văng tung tóe. Mắt thằng nhỏ dân nghèo tứ xứ bày bán đủ mọi
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 163

