Page 175 - Đặc San TQLC 2026
P. 175
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
lãnh nón về thêu ăn công. Đêm nào tôi biết tôi là vợ tù nên rất thương tôi. Họ
và con gái lớn cũng ngồi thêu bên cây cũng chẳng dư dã gì nhưng người mua
đèn mù mờ, nước mắt sống chảy ròng dùm cái nón, người cho củ khoai, ly
ròng vì dùng mắt quá độ, nhưng số tiền nước, người dúi cho tôi chút trái cây để
công rẻ mạt chỉ giúp chúng tôi kiếm đem về cho các con. Những ngày tôi bán
thêm chút cháo. Chị Kh. có người thân ở ế, không đủ tiền trả vốn số nón đã lấy
Huế nên chị cũng làm đại lý cung cấp của chị Kh., chị chỉ la giỡn, “Thôi, không
nón lá Huế cho các sạp bán lẻ, thấy vậy đủ tiền thì thím để bữa sau bán tiếp rồi
chị lại thương tình cho tôi lấy nón về trả, chớ không lẽ bây giờ tui bắt xác thím
bán, bán xong mới đưa lại tiền vốn cho được ha…”
chị. ***
Thời đó, chợ huyện Tân Hiệp họp từ Bữa đói bữa no, bịnh không có thuốc
một, hai giờ đêm để người ta kịp mua nhưng nhờ Trời thương, đám con tôi vẫn
hàng đem lên Sài Gòn bán lúc sáng sớm. lớn như cây dại mọc ở bờ rào. Các cháu
Khoảng mười một giờ đêm là tôi mò biết thân phận mình nên rất ngoan và
mẫm dắt xe đạp ra khỏi nhà, trên yên chăm học. Ngoài giờ học, chúng đi câu,
sau là gói hàng lặt vặt như tiêu, tỏi, xà đi chạ, đi lưới để kiếm thêm thức ăn. Tuy
bông, bột ngọt, phía trên là chồng nón. vậy, chúng càng lớn thì tiền học, tiền
Chiếc xe đạp cũ nát run rẩy bò trên con sách vở càng tốn kém, rất nhiều lần các
đường đất gồ ghề, hai bên là ruộng, côn cháu bị thầy cô rầy la vì xài chung chỉ
trùng ếch nhái kêu nỉ non, đom đóm bay một cuốn tập cho mọi môn học,
lập lòe như mắt quỷ. nhưng các cháu không hề than van.
Hồi còn con gái, tôi rất sợ ma, nhưng Những ngày tôi đi buôn bán về trễ, lòng
lúc đó tôi chỉ còn sợ… người. Trời tối đen, tôi ấm lại trước cảnh các con quây
chỉ nhìn thấy một khúc đường ngắn lờ quanh ngọn đèn dầu leo lét, mấy đứa
mờ trước mặt, tôi vừa đạp xe vừa cầu xin nhỏ tập đọc ồn ào, nhưng mấy đứa lớn
anh phù hộ cho tôi không bị cướp. vẫn ráng chăm chú giải toán, học bài.
Ra tới chợ, có những đêm vừa bày Dù không có tiền đi học thêm, dù sự
hàng xong thì trời đổ mưa, tôi lấy hết giảng dạy ở vùng quê trồi sụt bất thường,
nylon che cho hàng hóa rồi ngồi chịu ba đứa con lớn của tôi đã đạt được điểm
trận trong cái áo mưa đầy lỗ lủng, nghe cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học.
từng giọt nước lạnh như kim chích trên Tuy vậy, các cháu nhưng chỉ được trúng
lưng, nghe gió quất từng cơn trên gương tuyển vào những trường dạy nghề như
mặt ướt đẫm nước mưa hòa nước mắt. Trung Học Lâm Nghiệp ở Sông Bé,
Sau những đêm ế ẩm, sáng ra tôi phải Trung Học Sư Phạm ở Tiền Giang, và
đạp xe tới từng nhà quanh chợ, mời Trung Học Xây Dựng ở Vĩnh Long. Dù
người ta mua nón dùm. Các bà không ai sao, đây là một điều rất quan trọng cho
biết chuyện chồng tôi bị xử tử, nhưng họ cuộc đời của hai cháu trai bởi vì
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 165

