Page 171 - Đặc San TQLC 2026
P. 171

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               nước đục ngầu, lềnh bềnh rác rến. Những          các con về ở tại năm công đất vườn do
               cây chuối chỉ còn lú lên chút ngọn run           ông nội của chồng tôi chia cho anh từ
               rẩy bên những cành mận trụi lủi, khẳng           thời anh còn trẻ.
               khiu  đang  vật  vã  trong  gió.  Trời  vẫn            Ngày mẹ con tôi dắt díu nhau ra đi,

               mưa! Mưa như xối nước. Trên mấy bộ               tôi không dám quay đầu nhìn lại, sợ ba
               ván chồng lên nhau, tôi và sáu đứa nhỏ           má tôi thêm nát lòng. Tôi cắm đầu bước,
               nằm, ngồi lủ khủ bên đống chăn mền,              nước mắt ràn rụa. Tôi gọi tên anh, xin
               quần áo, bếp lò, chén dĩa – tất cả tài sản       anh giúp sức cho người vợ mỏng manh,
               còn lại của bảy mẹ con. Cơn bão đã kéo           yếu ớt, chưa bao giờ biết cầm cái cuốc,
               dài gần một tháng, nước sông Tiền dâng           cái cày… Khu vườn thiếu người chăm sóc
               ngập hết ruộng vườn, cuốn băng đi công           chỉ  có  thưa  thớt  vài  cây  mận,  bà  nội
               sức mẹ con tôi vật lộn với mảnh đất này          chồng  thương  nên  cho  thêm  ba  công
               trong gần bốn năm trời kể từ tháng 4             ruộng ven để tôi kiếm gạo nuôi con.
               năm 1975. Mưa càng lúc càng nặng hột.            …

               Gió xoáy mạnh, rít lên như oán trách,                 Tôi nắm một đầu chiếc gầu giai, đầu
               như thay tôi than tiếc cho công sức của          bên kia thằng Hai và con Ba – đứa mười
               mẹ  con  tôi đang  trôi  theo giòng  nước.       một  tuổi,  đứa  tám  tuổi  mím  môi  giữ.
               …                                                Trời nắng như đổ lửa, mặt tôi ướt đẫm
                     Như lời đã hứa, sau tháng 4/1975, Ba       mồ hôi; phía bên kia, dưới vành nón lá
               Má  tôi  hết  lòng  bao  bọc  mẹ  con  tôi.      rách nát, hai đứa con tôi mặt đỏ bừng
               Nhưng vai gầy không thể chống được cả            như lên cơn sốt. Chúng tôi múc từng gàu

               bầu trời đang đổ sụp, sức lực của hai cụ         nước từ con rạch cạn, tạt vào những cây
               già không thể nào đỡ nổi trận hồng thủy          lúa  đèo  đẹt  đứng  gục  đầu  trên  mảnh
               của cuộc đổi đời. Nhà  cầm  quyền Cộng           ruộng nứt chân chim.
                Sản bắt cha mẹ tôi phải nạp hết
               ruộng  cho  Hợp  Tác  Xã  rồi  mỗi
               tháng chúng phát cho mấy ký gạo
               vừa đủ cho hai người già sống cầm
               hơi. Bảy mẹ con tôi không có tên
               trong  “hộ  khẩu”  nên  trở  thành

               những  người  “ngoài  pháp  luật”,
               sống  lây  lất  bên  lề  xã  hội.  Mỗi                 Mùa  đầu tiên  trời hạn, sau khi trả
               ngày, Ba Má tôi thu mót hoa màu trong            tiền mướn trâu, tiền công cấy, tiền phân
               vườn, rồi đem bán để mua gạo chợ đen             bón, tiền thuốc trừ sâu, tiền đóng thuế
               về nuôi cháu.                                    cho nhà nước, chúng tôi không còn một
                     Sau  mấy  tháng  tôi  không  thể  chịu     hột lúa mà ăn, đành đi vay mượn chờ
               được cảnh cha mẹ khổ sở, lo lắng, chạy           năm tới.
               ăn từng bữa vì mình nữa. Tôi đành đem                  Mùa kế, tôi chỉ dám mượn tiền để trả





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 161
   166   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176