Page 172 - Đặc San TQLC 2026
P. 172

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               công cày rồi cố gắng tự làm đủ thứ việc,         tên con vừa khom người mò. Đụng thấy
               hy  vọng  cuối  mùa  thu  được  chút  gạo        một vật tròn cứng như đầu người, tôi hét
               sống qua ngày. Tôi học cách nhổ cỏ, rải          lên rồi vật ra chết giấc. Cũng may là lưng
               phân, cấy lúa. Ngày ngày tôi bán mặt             tôi dựa vô bờ mương nên tôi không ngợp

               cho đất,  bán lưng  cho  trời.  Có  lần tôi      nước và có con bé Ba chạy theo, nó vừa
               khiêng  bình  thuốc  trừ  sâu  to  hơn  một      khóc vừa kéo tôi lên. Và may hơn nữa là
               vòng ôm đi xịt quanh ruộng. Bình thuốc           cái vật tròn tròn đó chỉ là một cái gáo
               lớn che khuất mặt, tôi không thể thấy            dừa chìm dưới mương, còn thằng Năm
               thuốc  xịt  đều  hay  không  nhưng  vẫn          vẫn trùm mền nằm ngủ sau đống quần
               nghiến răng tha cái bình đi xịt hết một          áo trong lều. Chắc nó đói quá nên lả đi,
               vòng. Làm xong, tôi run run leo lên bờ           không lên tiếng khi tôi gọi. Trăm ngàn
               ruộng thì bình thuốc đẩy tôi té ngược ra         khổ cực vậy mới thu được vài mùa mận,
               sau. Tôi nằm ngửa như con nhái bén ôm            mà bây giờ cơn  lụt  lại phá tan hoang
               bình thuốc bự chảng, hên là đất ruộng            mảnh  vườn,  nguồn  sống  duy  nhất  của

               không quá cứng nên tôi không bị thương.          chúng tôi…
               Lần đó, đám con tôi phải xúm lại kéo             **
               cả bình và tôi lên bờ ruộng.                           Cuối cùng nước lụt cũng rút để lại
                     Không  hiểu  vì  cày  không  sâu,  cấy     khu vườn đầy rác rến với những luống
               không  đúng,  phân  không  đủ,  thuốc            khoai bị nước san bằng và những gốc cây
               không đều, nước không đẫm, hay vì vận            trụi lá, gãy cành. Chỉ còn vài cây chuối
               mạng của chúng tôi lúc đó đang tối tăm           non, tôi chặt về bào mỏng bóp với muối

               nên đất ruộng cũng không chịu hợp tác            cho các con ăn qua bữa. Đói thì đầu gối
               với mẹ con tôi. Tôi thất thu ba năm liên         phải bò, tôi lại bỏ liều các con ở nhà, qua
               tiếp,  nợ  sau  chồng  lên  nợ  trước,  cuối     Bến Tre đi buôn. Xứ  dừa Bến Tre  bạt
               cùng tôi phải thế ruộng để trừ nợ, mẹ con        ngàn cây trái nên dân bên đó khá giả, có
               rút về kiếm ăn trên mấy công vườn xơ             lò  nấu  đường,  làm  xà  bông.  Tôi  mua
               xác.  Khai  mương,  đào  đất,  trồng  cây,       hàng đem về Mỹ Tho bán để kiếm chút
               tưới bón, tất cả chỉ có tôi và hai đứa con       lời.
               lớn lăn lộn làm, còn mấy đứa nhỏ đành                 Thời  1979-1980, trạm thu  thuế mọc
               bỏ liều trong lều.                               lên ở khắp nơi, như bầy rệp đói hút máu

                     Có một lần tôi hái mận đem ra chợ          dân nghèo. Công an rình ở khắp các ngả
               bán, đường xa nên mãi tối mịt mới về. Về         đường,  khám  xét  càng  ngày  càng  gắt
               tới  nhà,  thấy  thiếu  thằng  Năm,  tôi         gao.  Tiền lời chỉ  đủ để  đóng  thuế nên
               hoảng  hồn  chạy  ra  vườn,  nhảy  xuống         người đi buôn phải trốn, nếu thoát thì
               mương tìm. Con mương không sâu lắm,              kiếm được chút đỉnh, không may bị bắt
               chỉ để lấy nước tưới cây, nhưng cũng làm         là  bị  tịch  thu  hết  hàng,  đứt  vốn.  Một
               tôi lo lắng từ ngày mới về đây. Nước dưới        mình tôi kiếm không đủ tiền rau cháo
               mương ngập tới gần bắp vế, tôi vừa gọi           nên tôi phải dắt hai đứa con trai theo.





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 162
   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176   177