Page 177 - Đặc San TQLC 2026
P. 177
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
không?’ Cổ nói ‘Tên là Trần Văn Bé, sinh bạn tù của anh đã lựa, có lẽ họ đã khắc
ở Long An.’ ” Giữa trưa nắng mà sống tên anh bằng cả tấm lòng, có lẽ vì mộ
lưng tôi lạnh toát. nằm ở khu đất cao và khô ráo, và có lẽ
Tôi đã nghe các bạn tù của anh kể lại hồn anh còn quanh quẩn nên tấm bia
rằng sau khi bọn cai tù bắt được anh và vẫn còn đứng vững và những giòng chữ
đem trở về trại Suối Máu, bọn chúng còn vẫn chưa phai sau tám năm hoang lạnh.
chuyển về một người đã vượt trại ở Hóc Người ta bắt đầu đào, tiếng bình
Môn tên là Thịnh. Cả hai bị nhốt vào bịch của cuốc bằm xuống đất dội vào óc
connex và bị bắn trong cùng một ngày, tôi làm tôi choáng váng, phải ra ngồi
chồng tôi vào buổi sáng, anh kia vào dựa vào một gốc cây. Nấm mộ không sâu
buổi chiều. Như vậy là những người bạn nên chỉ một lát là chạm đến cái hòm thô
tù đã chôn hai anh kế bên nhau, và đã sơ, bể tan sau vài nhát cuốc. Tôi vẫn ngồi
thương xót lập bia để chỉ đường cho thân dưới gốc cây, hai mắt mở trừng trừng.
nhân các anh mai sau đi kiếm. Trong Tôi thấy như hồn tôi tách khỏi thân xác,
gần bốn triệu người dân Sài Gòn, cơ bay là là trên cao nhìn mọi người đang
may hiếm có hay hồn thiêng của hai anh khóc và tôi đang ngồi sững sờ như hóa
đã đem chị tôi và chị của anh Thịnh đến đá. Từng khúc xương được bốc lên, mẹ
với nhau, để cho họ thân thiết và tin cậy chồng tôi nhìn bộ răng và nói rằng đúng
nói cho nhau nghe những nỗi đau sâu kín là anh với hàm răng thiếu một chiếc ở
của gia đình những người lính Cộng Hòa góc trong. Khi mẹ kêu tôi tới nhận diện
gãy súng. chồng, tôi mới lảo đảo đi tới gần mộ. Bên
Có lẽ hồn thiêng của chồng tôi níu cạnh cái hộp sọ đã bể, tôi thấy chiếc áo
chân chị H. nên chị đã để ý tới nấm mộ sơ mi sọc do chính tôi sắm cho anh ngày
hoang khuất trong cỏ rậm, và đọc được xưa nằm cạnh sợi dây nịt của lính. Có lẽ
cả những chi tiết viết bằng tay mờ nhạt anh em bạn tù đã thu nhặt túi đồ của
trên miếng gỗ đã tám năm trời phơi mưa anh và chôn theo anh. Tới lúc đó
nắng. Mẹ chồng tôi lập tức lo việc xin nước mắt tôi mới có thể trào ra. Cuối
giấy phép đi đường, giấy phép cải táng cùng thì em cũng đã tìm được anh rồi!
và kiếm nhà quàn lo dịch vụ. Ngày đi bốc Sau khi thiêu cốt, Mẹ chồng tôi đề nghị
mộ, tôi và Mẹ ruột tôi từ Mỹ Tho về Sài đem gởi vào chùa ở Phú Lâm. Tôi đồng
Gòn cùng đi với Mẹ chồng, cậu ruột của ý vì ở Sài Gòn dù sao cũng an toàn hơn
chồng, và một cô em chồng. là ở Mỹ Tho trong ngôi nhà xiêu vẹo,
Nhờ chị của anh Thịnh đã chỉ đường chông chênh của mẹ con tôi.
rất kỹ nên chúng tôi tới mộ khi mặt trời ***
chưa đứng bóng. Cỏ dại đã được phạt đi “Mẹ có nhà không con?” Đang loay
nên chúng tôi thấy ngay ngôi mộ có tấm hoay đếm nón để khuya đem đi bán, tôi
bia bạc phếch đứng chơ vơ trong nắng. chạy vội ra cửa vì giọng nói đầy vẻ háo
Có lẽ đây là khúc cây tốt nhất mà các hức của cô bạn thân, học chung từ nhỏ.
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 167

