Page 170 - Đặc San TQLC 2026
P. 170
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
người ta còn giết anh? Tại sao họ đẩy mẹ của tôi rụng tơi bời trong cơ cực. Tay
con tôi thành “thân nhân của tử tội”, lớp chân tôi khẳng khiu, trầy trụa, bầm dập,
người cô đơn, khốn cùng nhất trong cái nhưng những vết thương đó không thấm
xã hội đầy móng vuốt này? thía gì với cái đau ở trong lòng. Ở miệt
Ngày tiếp ngày trôi qua trong cơn vườn hẻo lánh, sự kìm kẹp của chính
đau, mí mắt tôi sưng vù, rát bỏng, tiếng quyền địa phương khủng khiếp gấp mấy
các con réo gọi nghe xa xôi như vọng lại lần ở những thành phố lớn; công an mà
từ một thế giới khác, tôi nghe nhưng dòm ngó, trù dập ai thì người đó không
không thể nào trả lời nổi. Tôi nằm đó, ngóc đầu lên nổi.
dật dờ giữa hai bờ sống, chết. Một buổi Trong đám dân quê mùa, chất phác,
trưa, không biết là bao lâu sau, tiếng gia đình có thân nhân là sĩ quan “Ngụy”
khóc thảm thiết của hai đứa con nhỏ đang ở tù đã là một điều ghê gớm, nói gì
nhất kéo tôi ra khỏi cơn mê sảng. Tiếng tới chuyện là con cái của người tử tội.
than đói của hai đứa bé xoáy vào tim tôi, Thời đó, nhà trường cứ vài tuần lại
nhắc rằng tôi còn bổn phận với sáu đứa bắt học sinh khai lý lịch, vì thế mỗi niên
trẻ thơ. Tôi ngồi bật lên, quơ tay tìm con học các cháu đem về mấy chục tờ lý lịch
và ôm siết chúng vào lòng. Giữa ban nhờ tôi viết. Lúc nào tôi cũng khai là
ngày mà trước mắt tôi tối đen. Không! “Cha mất tích”, và các con tôi được dạy
Con không thể mù, con không thể chết! đi dạy lại rằng không bao giờ hé môi với
Xin Trời giúp con! Xin cứu con để con ai về cái chết của cha. Vậy mà cũng có
của con được sống! lần chúng tôi xém bị lộ! Tết Trung Thu
năm 1977, trường học phát quà cho con
của gia đình liệt sĩ. Thằng bé thứ Năm
nhà tôi mới vô lớp Một, không biết nghe
ai giải thích “liệt sĩ” là những người đi
lính đã chết, thế là nó tính chạy lên lãnh
quà. May mà cô giáo của nó quen với tôi,
cô thấy nó nhớm đứng lên, vội đè vai bắt
nó ngồi xuống. Hôm đó thằng nhỏ tủi
thân và thèm quà, khóc tức tưởi cả buổi
chiều. Tôi xót cho các con ngây thơ mà
phải chịu quá nhiều thiệt thòi, dồn nén,
phải sống trong hất hủi, phải thèm khát
Nhờ Trời thương và chắc anh vẫn từ miếng ăn tới tình thương. Đêm đó, tôi
theo phù hộ nên tôi hết bệnh, dù không khóc trắng.
có thuốc men gì. Tôi lết ra vườn, mò
mẫm trồng rau, trồng khoai nuôi con. 1979.
Năm tháng rơi lặng lẽ như những sợi tóc Nước ngập cao. Hút mắt chỉ thấy làn
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 160

