Page 176 - Đặc San TQLC 2026
P. 176
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
nếukhông được đi học tiếp, các cháu sẽ ***
phải đi “nghĩa vụ quân sự”, bị gởi đi đánh Từ đầu thập niên 1980 đã có lác đác
nhau ở vùng biên giới Tàu hay sĩ quan đi tù được thả về. Mỗi lần nghe
Campuchia. tin người quen được về với vợ con, tôi
mừng cho họ nhưng nghe lòng càng thêm
cô đơn, cay đắng. Chồng tôi sẽ không
bao giờ trở về, mà thân xác anh cũng vẫn
còn lạc lõng ở tận phương nào. Mẹ chồng
tôi đã già yếu, không còn tiếp tục đi tìm
mộ anh được nữa, còn tôi thì lăn lộn
kiếm gạo cho bầy con nên không thể hết
lòng tìm kiếm. Vì thế, ngoài nỗi khổ đói
nghèo, nỗi hận mất chồng, nỗi sợ hãi xã
hội nhiễu nhương, và nỗi buồn đơn chiếc,
tôi còn mang cảm giác nặng trĩu tội lỗi
của người vợ vô tình.
Tôi không thể ngờ rằng năm 1984,
tám năm sau khi anh mất, anh đã tìm về
với mẹ con tôi. Hôm đó, tôi đang lúi húi
Tôi đã thề cùng vong linh của anh ngoài vườn thì chị Hai tôi bước vô cổng.
rằng tôi sẽ làm mọi cách để các con Vừa tháo nón lá quạt lia lịa, chị vừa kêu,
chúng tôi không bị đi bộ đội. Chỉ tưởng “Dì Ba! Dì Ba ơi! Có tin dượng Ba!”
tượng các cháu phải mặc cùng bộ quân Tôi quăng cuốc chạy ra, chị chụp tay tôi,
phục, đứng cùng hàng ngũ, và đem hổn hển vừa thở vừa nói, “Mèn ơi, thiệt
thân đi chết vì chính kiến của những không ngờ! Em nhớ cô giáo H. dạy trong
người đã giết cha các cháu, tôi rùng trường chị chớ? Chị với cổ thân nhau, lúc
mình. Nếu bị kêu đi “nghĩa vụ”, các cháu người này có chuyện thì người kia dạy
chỉ còn nước bỏ làng xóm, đi sống lang dùm. Mới cách đây mấy bữa, chị coi lớp
thang, dật dờ như rất nhiều thanh dùm cổ để cổ đi hốt cốt người em trai tên
niên thời đó. Dù trúng tuyển vào trường, Thịnh, chết trong tù cải tạo. Cổ đi về kể
nhưng sau khi tốt nghiệp, cả ba cháu chuyện cho chị nghe, cuối cùng cổ
không có tiền chạy chọt, không quen biết nói thêm ‘Kế sát bên mộ em tui có ngôi
ai, nên bị gởi đi làm việc ở những nơi xa mộ của một ông chết cùng ngày. Tội
xôi, hẻo lánh. Các cháu chán nản nghiệp, chắc gia đình ổng đi vượt biên
quay về nhà, làm ăn lặt vặt qua ngày. hết nên không ai chăm sóc, cỏ mọc tùm
Cuộc sống tuy đỡ đói khổ hơn thời các lum!’ Trước giờ chị ít để ý chuyện của ai,
cháu còn nhỏ, nhưng đầy bế tắc, không nhưng bữa đó như có gì xui khiến nên chị
có tương lai. hỏi tới, ‘Vậy chứ bà có nhớ tên người đó
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 166

