Page 168 - Đặc San TQLC 2026
P. 168

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               làm đơn khiếu nại. Lúc đó, tôi và sáu đứa        Thời đó, mỗi tuần người dân đều phải đi
               con,  đứa  lớn  nhất  mười  một  tuổi,  đứa      họp tổ dân phố để công an điểm danh, ai
               nhỏ nhất mới lên hai, đang nương náu             đi đâu cũng phải xin phép, vì thế không
               trong một mảnh vườn hẻo lánh tại Mỹ              người nào dám đi lâu, sợ công an kiếm

               Tho. Vì vậy, tôi dùng nhờ địa chỉ nhà Mẹ         cớ làm khó dễ.
               chồng ở Sài Gòn. Cả chục lá đơn gởi tới               Ngày mẹ chồng tôi làm lễ phát tang
               trại  tù  Suối  Máu  đều  như  biến  vào         anh Bé ở Sài Gòn, tôi chỉ đủ tiền mua ba
               khoảng không, chẳng còn một chút tăm             tấm vé xe cho thằng con trai lớn nhất,
               hơi.                                             đứa con gái út, và tôi. Họ hàng phần vì
                    Trại tù không trả lời thì tôi hỏi cấp       không có tiền đi xa, phần vì sợ liên lụy
               trên; tôi mày mò kiếm địa chỉ của hai            với “tử tù” nên không ai dám tới. Ngoài
               “Tòa Án Nhân Dân” ở Sài Gòn và Hà                ba mẹ con tôi, đám tang chỉ có mẹ chồng
               Nội rồi gởi đơn tới cả hai nơi đó. Thời          và hai cô em ruột của anh. Sau ngày giao
               Miền Nam vừa mất, cây củi cũng mắc,              bản án tử hình, công an khu vực dòm ngó

               mua một con tem là thâm vào tiền mua             nhà chồng tôi như chồn cáo rình chuồng
               gạo cho các con, nhưng tôi vẫn cắn răng          gà; vì thế, ngay cả trên bàn thờ của anh
               bớt miệng con để gởi đi mấy chục lá đơn,         chúng  tôi  cũng  không  dám  chưng  bày
               từ tháng này qua tháng khác. Cuối cùng,          nhiều.
               nhà cầm quyền Cộng Sản cũng phải trả
               lời. Ngày 10/5/1977, họ gởi thư về nhà Mẹ
               chồng tôi. Để xác nhận rằng: họ đã giết

               chồng tôi.
                     Cô em chồng đưa tay đỡ vai tôi cho
               tôi khỏi gục xuống. Sáu đứa con sợ hãi
               chạy lại vây quanh, tôi chỉ nói được mấy
               tiếng “Ba chết rồi!” rồi khóc ngất. Lũ trẻ
               thấy  vậy  cũng  khóc  òa  lên,  thằng  lớn
               nhất ôm lấy con em kế, bệu bạo nói “Vậy
               là Ba không về nữa!”
                    Sau vài ngày ở nhà Mẹ chồng, tôi lại

               phải gượng đứng lên, dắt đám con về căn
               chòi  trống  huơ,  trống  hoác,  nóc  dột,
               tường xiêu ở Mỹ Tho. Mẹ chồng tôi sợ tôi
               chết thì bà sẽ không nuôi nổi bầy cháu,               Di ảnh của anh đứng sau dĩa trái cây
               còn cha mẹ ruột thì lo tôi sẽ phát điên.         lỏng chỏng, một bát nhang hiu hắt và
               Tuy vậy, Mẹ chồng tôi không đủ sức cưu           hai cây đèn cầy leo lét. Trước bàn thờ,
               mang bảy mẹ con tôi và cha mẹ tôi cũng           bốn người đàn bà đầu tóc rũ rượi quỳ
               chỉ  dám  ghé  thăm  vài  ngày  rồi  đi  về.     bên hai đứa nhỏ xanh xao, ngơ ngác. Chỉ





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 158
   163   164   165   166   167   168   169   170   171   172   173