Page 201 - Đặc San TQLC 2026
P. 201
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
2.5 tấc, dính theo tay tôi bay ra ngoài. tôi nên không nghi ngại chỉ cho đường ra
Chỉ 5 phút sau, nọc độc của con rít làm khỏi núi. Phải lội ngược qua những con
tay trái tôi bị sưng phù lên. Tôi phải xé suối, có chỗ ngập qua đầu, rồi đi ngược
một phần của tay áo làm cái dây treo theo con suối ra lộ. Không có những chỉ
cảnh tay lên ngực. Tôi đã đi hết chặng dẫn này, chúng tôi còn phải lạc lối đi
đường đau khổ 10 ngày vượt ngục với thêm nhiều ngày trong rừng.
cánh tay trái bị thương. Về đến Sàigòn Chúng tôi đã đi qua một con suối lớn
tay tôi vẫn còn sưng. (Suối La Ngà?), bề ngang hơn 10 thước,
Có lần đang ô trong một bụi rậm gần nước chảy mạnh tung lên những hòn đá
một trong những con đường mòn, chúng tảng. Nước suối trong văng vắt. Chúng
tôi phát giác có người đi về phía chúng tôi mặc sức tắm thỏa thích trả thù những
tôi. Người này thỉnh thoảng hú lên một ngày bị Bảy Potato cấm không cho tắm
tiếng báo điểm đứng với người khác (vợ, vì tội “chay lười lao động”! Trời sụp tối,
con) đang mưu sinh trong rừng. Chúng ánh sáng tắt nhanh. Một mặt trăng như
tôi cần hỏi đường nên quyết định ra chận tôi chưa từng thấy tỏa ánh sáng huy
người này lại. Tuấn có vẻ là người có hoàng lên cả khu rừng. Chúng tôi băng
khiếu ăn nói nên ra tiếp xúc trước. Trác qua con suối rồi đi ngược bàn chân lên
và tôi còn ẩn mình. Tuấn thuyết phục bìa rừng để đánh lạc hướng bất cứ ai tìm
ông này chúng tôi là lính VNCH tìm theo dấu chân chúng tôi.
đường ra quốc lộ, và sẵn có mang thuốc Có lẽ đến sang ngày thứ 7 hay 8 thì
tây, xin tặng cho ông dăm ba viên thuốc chúng tôi mới cảm nhận đã ra khỏi rừng.
sốt rét hoặc paracetamol trị ngừa đau Chúng tôi nhìn thấy trời xanh và những
lưng, nhức mỏi, chóng mặt. Ông thợ hàng rào đậu rồng. Đậu rồng không phải
rừng vô cùng biết ơn và xin đổi lại phần là rau hoang. Phải có người trồng. Đi qua
cơm trưa đi rừng của ông! Ông chỉ khoảnh đất vồng trồng rau lang hay
đường ra quốc lộ rồi đẩy chiếc xe thồ đi khoai mì, tôi nghe văng vẳng tiếng
mất, không quên hú lên một tiếng. Sau người. Tiếng của một người phụ nữ và
khi ông đi chúng tôi vội vã chia nhau tiếng của đứa con trai. Tôi chợt sợ hãi.
phần cơm của ông rồi rút nhanh. Không Tôi đã bị con người bắt lại trên đường
ai biết ông này có thể báo công an tung trốn sang đất Miên. Tôi gọi Trác và
tích của ‘lính VNCH’ trên núi nên phải Tuấn nên quay trở lại rừng. Nhưng Trác
có thái độ phòng ngừa tối đa. và Tuấn có suy nghĩ khác. Hai người
Càng đi dần xuống núi cho đến khi quyết định lộ diện tìm supply. Trác và
chúng tôi gặp một số người đi làm than tôi ẩn mình để xem Tuấn trổ tài thuyết
lậu, than chui tuốt tận trong rừng sâu, pháp với một người đàn bà độ khoảng
chúng tôi biết đã xa dần núi Mây Tào. trên dưới 40 tuổi và con trai đang cuốc
Những người này không quan tâm đến đất trên vồng khoai lang. Chỉ khoảng 5
‘những người làm than khác ‘như chúng phút sau, Tuấn ngoắc Trác và tôi ra
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 191

