Page 205 - Đặc San TQLC 2026
P. 205
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
mừng” mà tránh né tôi. Mãi cho đến đến Sydney thêm một lần nữa. Nhưng
ngày hôm nay năm 2025, Trinh sát Tuấn tôi không có cơ hội gặp anh. Tôi vô tình
có điều gì không ổn với tôi chăng? Triết đánh mất cái mobile có số điện thoại của
lý đời sống của tôi, “thằng nào cũng có anh xuống biển Cronulla, Sydney.
cái đầu và chân tay”, nên không hạ mình Tôi đã cố liên lạc với anh khi qua Mỹ.
trước bất cứ ai. Nhưng tôi không chấp Nhưng không được. Anh đang sống
nhận những người dùng ‘thủ đoạn’ với những ngày âm thầm cuối đời. Lần gặp
bạn bè vì bất cứ lý do gì, kể cả lý do vượt mặt cách đây 10 năm là lần cuối cùng.
biên. Tôi với anh đã hết duyên.
Tôi được nghe nói chuyến đi của Trác Tôi có xem clip video về ngày chôn
và Tuấn thất bại. Trác làm một chuyến cất MBT ở Nghĩa trang Westminter
khác và thành công. Anh đến Canada Memorial. Không có ai ngoài bạn bè
sau đó di cư qua Mỹ. Các chuyện sau đó đồng ngũ chừng hơn chục người. Có một
là chuyện khác. Trinh sát Tuấn sau đó vài người mặc quần áo đen để tang
tôi nghe, cũng làm được một chuyến đi nhưng tôi không biết ai. Tôi nhìn quan
khác, nhưng bị tổ trác. Tuấn bị bắt lại tài của anh. Cô độc, âm thầm. Một đời
và phải vào Chí Hòa sám hối thêm hai ngang dọc rồi cũng chỉ thế. Sự lặng lẽ của
năm trước khi vượt biên cùng gia đình anh Trác làm tôi nhớ bài thơ ‘La Mort
đến được Mã Lai rồi đi Mỹ. du Loup’ của Alfred de Vigny. “Cái chết
Cách đây ít nhất cũng 10 năm MBT có của con chó sói”.
đến Úc thăm bạn bè và gặp tôi ở Sydney.
Một người bạn trong Lực Lượng Đặc “Gémir, pleurer, prier est egalement lâche”
Biệt của Trác, Thiếu Tá Phạm Duy Ánh, Fais énergiquement ta longue et lourde tâche
là người cũng làm việc trong tòa báo Puis, après, comme moi, souffre et meurs sans
Việt Luận với tôi, biết chuyện tôi với parler
Trác, đã tạo cơ hội cho chúng tôi gặp (Rên rỉ, khóc lóc, kêu than tất cả đều hèn
nhau. Chúng tôi cùng đi ăn, uống cà phê nhát.
và nói những chuyện đời thường ở xứ Làm hết sức bổn phận dai dẳng và nặng nề
người. Thật sự tôi không còn nhớ chúng của mày
tôi đã nói với nhau cái gì nữa trong lần Rồi, sau đó, như tao, chịu đựng và chết không
gặp mặt ấy, ngoài sự hỏi thăm cuộc sống than van)
của nhau và hỏi thăm các bạn tù đội 45.
Hình như không nói về Tuấn. Mà tôi Như con chó sói đã sống hết đời
cũng không hỏi. Tôi đã chôn chặt và ném ngang dọc một trời của mình, Mai Bá
chuyện vượt ngục về bên kia bờ Thái Trác lặng lẽ ra đi, không kêu than một
Bình Dương. Tôi đã biết tha thứ và hòa tiếng.
giải với chính mình. Dù tôi không quên.
Tôi được biết hình như Mai Bá Trác có Sơn Dương.
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 195

