Page 203 - Đặc San TQLC 2026
P. 203
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Trác. Trác dặn tôi sau đó ra chỗ xe nước Ánh mắt của anh lộ vẻ bối rối và lắc đầu
mía gần cây xăng nhất đúng 9 giờ sáng nói Tuấn không có đến đây và cũng
để gặp Trác. Trác dặn dò tôi tìm cách ở không để lại địa chỉ nào. Tôi không biết
qua đêm rồi gặp nhau ở nhà người quen ai đã nói dối nữa. Tôi ngồi xuống ghế cố
của Tuấn. Trác sau đó tìm nhà người thuyết phục anh ta cho địa chỉ của Tuấn
quen qua đêm vì lo ngại hai thằng đàn rồi tôi đi ngay, không làm phiền anh ta
ông ăn mặc quần áo nhà binh cũ cùng đi nữa. Nhưng anh ta nhất định Tuấn
với nhau có thể bị nghi ngờ. Tôi ngủ lại không có ghé nhà và cũng không để lại
ga Bình Triệu cùng với rất nhiều dân địa chỉ. Tôi cố gắng tìm cách lấy lòng tin
kinh tế mới, con buôn nằm rải rác trên của anh ta và nài nỉ anh cho biết Tuấn
sân ga. Trác lẩn vào đêm tối. đã đi đâu. Nói vòng vo một lát kéo dài
Trời sáng. Tôi đoán cũng phải 6, 7 thì giờ cũng không ra địa chỉ của trinh
giờ. Từ ga Bình Triệu đi bộ vô Thị Nghè sát Tuấn, tôi bỗng nhìn thấy cái đồng hồ
cũng phải mất một tiếng, tôi từ tốn đi báo thức trên đầu tủ lạnh của chủ nhà.
vào Thị Nghè để không đến quá sớm. Cái đồng hồ báo thức phổ thông hình
Hình như là ngày Chủ nhật, thiên hạ và tròn, có hai chân chống, và cái nút báo
xe cộ tấp nập qua lại, mua bán. Công an thức ở trên và giữa đồng hồ. Nó chỉ đúng
mặc áo vàng đứng rải rác dọc hai bên 9 giờ sáng! Tôi năn nỉ anh chàng này
đường. Mọi người có vẻ nghèo hơn và thêm lần cuối. Anh vẫn nhất định Tuấn
không có không khí náo nhiệt của khu ga không để lại địa chỉ. Tôi bước ra khỏi
Bình Triệu đi qua Hàng Xanh và vào Thị nhà, hoang mang tột độ. Không biết anh
Nghè như khi xưa. Tôi đến địa chỉ hẹn, chàng này nói dối hay vì đã được Tuấn
cầm chắc đúng địa chỉ, gõ cửa. đã dặn dò trước đó.
Một người đàn ông nhỏ con, mặt hơi Tôi bước đi dọc theo con đường Hồng
xanh, mặc áo thun ba lỗ màu cháo lòng Thập Tự (?) chạy dài từ Thị Nghè đến
ra mở cửa. Tôi bước vào nhà và trấn an Ngả tư Hàng Xanh. Tôi nhìn thấy cây
anh ta ngay vì thấy anh ta có vẻ nghi xăng và xe nước mía nhưng không thấy
ngại Tôi nói anh đừng sợ. Tôi là người Trác. Tôi điếng hồn, tới lui vài lần nhỡ
cùng vượt trại cùng với Nguyễn Tường khi anh Trác đến trễ. Nhưng không thấy
Tuấn và MBT. Tuấn đã ghé về đây trước bóng Trác. Tôi đã từng cảm thấy hạnh
chúng tôi và có hẹn với chúng tôi tại đây. phúc, tự do và tự tin trong khu rừng lồ ô
Tôi xin anh địa chỉ của anh Tuấn để tìm mênh mông dày đặc ở Kà Tum, nơi
lại bạn. Nhưng thật bất ngờ anh này nói không một bóng người, ngoài những cơn
Tuấn không có ghé lại đây và không để mưa rừng xối xả. Tôi đã cảm nhận được
lại địa chỉ nào. Tôi thuyết phục anh ta trạng thái tự do tuyệt đối. Nhưng ở đây
chúng tôi có hẹn ở đây. Tuấn đã để lại nơi hàng vạn con người tất tả mưu sinh,
địa chỉ của anh cho chúng tôi. Bằng xe gắn máy, xe đạp tấp nập tôi đứng một
không tôi không thể biết địa chỉ này. mình bên đường, hoàn toàn cô đơn và lạc
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 193

