Page 199 - Đặc San TQLC 2026
P. 199
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
đâu, làm gì và xác suất thành công là ra áo thun trắng, huýt sáo và nhìn về tôi.
bao nhiêu. Tôi đã bắt tay OK ngay với Tôi bình tĩnh bỏ cuốc đất đi lên phía nhà
anh Trác vì, dù anh chưa từng trốn trại Lô, mắt đối mắt với Trác. Hình như Trác
trước đó, anh là người bản lãnh, có kinh có đôi chút do dự. Tôi liếc nhanh xuống
nghiệm đi rừng, che dấu tung tích, trong ‘ao cá bác Hồ’, các bạn tù khác đã nhìn
đó quan trọng nhất không bỏ bạn bè thấy tôi và Trác. Phải dứt khoát, do dự
trong lúc nguy khốn của Lực Lượng Đặc là chết. Tôi chạy biến vào bụi tre gần
Biệt. nhất trước mặt và té ngay xuống cái hố
Tôi dấu âm mưu trốn trại với các bạn bom đã bị trùng trùng điệp điệp gai mắc
đồng tù. Sợ có tên nào liều lĩnh hơn mà cỡ làm thành một tấm thảm phủ kín mặt
zulu trước, đám còn lại lãnh đủ. Một, hai hố.
ngày sau, Trác gặp tôi dặn dò ngày vượt Tôi cố bơi sang bên kia hố bom, bất
ngục. Trác sẽ khai bệnh ngày G, thay thế chấp gai góc. Tôi không nghe tiếng người
Hiệp nhô (còn gọi là Hiệp Cô Lố Cồ, vì chạy xuống hố sau tôi. Một thoáng déjà
đã được giặc lái Quy Niễng dạy lái trực vu lóe lên. Tôi lại đi một mình như lần
thăng hàm thụ khi còn ở trong Nhà đầu vượt trại Kà Tum. Nhưng tôi không
Thiếc), nấu nước lá tranh trong nhà Lô, còn thì giờ để phân tích trong giờ sinh tử,
phục khoai lang Bảy Potato (quản giáo tôi chấp nhận đi một mình một lần nữa
Bảy thích ăn khoai lang), chờ đến lúc thì tôi nghe tiếng người té lăn xuống hố.
Bảy đã say khoai lang ngủ, sẽ ra dấu hiệu Tôi nhìn thấy Trác và một người nữa
Zọt. Trác sẽ cởi nút áo trây-di để lộ áo (sau này mới biết là Nguyễn Tường
thun trắng không thể nhầm lẫn. Trác sẽ Tuấn). Tôi kéo vội Trác và Tuấn lên và
huýt sáo bài “Tình Nhớ” của TCS làm thúc chạy nhanh vào rừng. Chúng tôi chỉ
hiệu bỏ cuốc xẻng lên nhà Lô gặp Trác có 15 phút phải chạy hết sức mình. Chỉ
rồi cùng Zulu. cần 15 phút chạy nhanh vào rừng chúng
Tôi không thể nhớ giờ G ngày vượt tôi sẽ thoát ra khỏi tầm sát thương của
ngục. Chỉ nhớ vào khoảng giữa trưa, sau súng AK. Sợ nhất và rủi ro cao nhất là
giờ điểm danh. Bọn quản giáo bắt tù trong lúc chạy chúng tôi bị phát giác bởi
phải điểm danh mỗi giờ. Khi quản giáo các toán tù lao động “thông tầm”.
hô “điểm danh”, một tù nhân đếm 1, Những toán này được quản giáo cho đi
những tù nhân khác sẽ tuần tự sẽ đếm 2, vào rừng canh tác, khoai mì, khoai lang,
3, 4… tiếp theo cho đến đủ quân số. Như bắp… xa trại. Gọi là ‘thông tầm’ vì họ
vậy thời gian vượt ngục lý tưởng nhất là được mang theo cơm để ăn trưa cho đến
sau giờ điểm danh vì còn có gần một giờ khi chiều mới về trại. Các toán ‘thông
chạy vào rừng trước khi bị phát giác. tầm’ có 1,2 vệ binh vác súng đi theo. Có
Ngày G. Tôi đang xúc đất thì nghe những khoảng đất trống được đánh vồng
tiếng huýt sáo “Tình ngỡ đã quên đi…”. trồng dưa leo, hay khoai lang, khoai mì…
Tôi nhìn lên nhà Lô, thấy Trác đã để lộ phải chạy qua cho nhanh nhưng chúng
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 189

