Page 195 - Đặc San TQLC 2026
P. 195
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
tình, xác ngồi đó nhưng hồn ở đâu đâu, Mỹ trở lại công tác năm ba hôm, nhưng
không phải thần sắc của người có chức ông đã hiểu các vấn nạn của VN và đã
quyền, của một sĩ quan quân đội. Tôi cố đề ra giải pháp...Ghê thật, ông ta quả là
tìm một chút uy nghi mà ông phải có, một thiên tài, đầu óc sáng suốt không
nhưng chỉ thấy một gương mặt thẩn thờ, thua gì Elon Musk. Ông không ngần ngại
lấm lét nhìn quanh, thái độ mà tôi vẫn nói rằng : Khi đứng trên đất mẹ tôi mới
gọi là “con gà chết”. Đến khi ông đứng hiểu được...Chỉ cần đứng trên đất mẹ vài
lên bắt tay với mọi người, ông càng làm ba ngày thôi là ông hiểu được...Và ông
tôi thất vọng với thái độ “ như cộng bún đã hứa “sẽ giúp họ hành động dựa trên
thiu”, thay vì đứng thẳng người, nhìn thực tế, không dựa trên thù hận.
thẳng mặt “đối phương” như một kẻ Ông quả là một superman nên VC
đang ở thế thượng phong, ông lại có vẽ phải nhờ ông giúp đở ! Đồng thời ông
rụt rè như kẻ có tội. Tôi chợt nghĩ ra: hay cũng là người ngây thơ đến mức khó
là ông muốn cho đối phương hiểu rằng tưởng được : CS mà không thù hận thì
ông sẵn sàng “hòa hợp” ? Vì thế nên ông đâu phải là CS, còn ai nữa đâu mà nhờ
phải tỏ ra ở thế hạ phong? Cũng có thể ông giúp đở ?
vì cả đời làm lính nên ông không rành
cung cách ngoại giao ngoài xã hội? Ông
đã học đã đạt hiểu biết, đã đánh giặc
giỏi, tức là ông có được “savoir” và
“savoir faire”, nhưng chưa biết “savoir
vivre”. Do đó, ông đã có thái độ sai lầm
trước mặt đối phương. Chắc chắn là đối
phương sẽ đánh giá ông rất thấp, cười
thầm và xem thường. Những nhận xét Trong văn hóa của VN có một môn
chủ quan của tôi đã được xác nhận khi học mà mọi người đều phải bết : học ăn
vô tình tôi nghe được một đoạn ông trả học nói. Hình như ở xứ Mac Donald
lời trong một cuộc phỏng vấn. người ta học ăn nhiều hơn học nói. Trong
Câu đầu tiên làm tôi nhảy dựng khi những phát biểu của ông Hùng Cao có
ông “phát biểu”: Tôi thấy VN mình đang vài câu tôi chẳng hiểu ông muốn nói gì.
ở trong một cơn giông bảo...Phải đập bỏ Ông kể rằng : Trong một lần viếng thăm
bức tường định kiến để xây dựng lại cây một trường học, không có “tiền hô hậu
cầu tiếp nối... Tôi không còn có thể từ xa ủng”, ông đã gặp một cậu bé 10 tuổi. Cậu
phán xét nữa. Tôi đã nhìn thấy một VN ta nhìn tôi như một người thân lâu ngày,
đầy thách thức đang tự chuyễn mình mà không có hận thù, không có định kiến,
không cần sự chỉ dạy từ xa... chỉ có hỏi : bác có yêu nơi nầy như cháu
Một cậu bé lên 5 khi rời VN đi ti nạn, không ? Ánh mắt của cậu làm tôi chết
50 năm sau theo phái đoàn chính phủ lặng, nó khiến tôi nghĩ những tranh đấu,
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 185

