Page 123 - Đặc San TQLC 2026
P. 123
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Sống đời lính tác chiến, ngày hôm nay và một người chiến binh đón xe đi đến
còn gặp mặt nói cười, hôm sau đã trở đàn tràng.
thành thiên cổ mới thấu hiểu được Đàn tràng được dựng lên sau ngày
những lời nói đùa đôi khi là những lời người dân Quảng Trị hồi cư về làng cũ.
nói gở hay trối trăn. Trên đàn khói hương nghi ngút, chúng
Một buổi chiều sau bữa cơm, Hạ Sĩ tôi đến buổi chiều nên đã thưa bớt người,
Cao Y tá hỏi Hạ Sĩ Tư: buổi sáng có lẽ đông đúc lắm.
-Tư, cho tao xin điếu thuốc. Cuối mùa xuân ở Hải Lăng thật
Móc gói thuốc ra khỏi túi, trao cho Cao, lạnh, nhưng đứng trên đàn tràng còn có
Tư nói: cảm giác như lạnh hơn vì quá nhiều âm
-Mày giữ luôn, lỡ tối nay tao trúng gió! khí của những hương linh đang phảng
Cầm gói thuốc Tư trao trong tay, Cao phất đâu đây. Trời đứng gió nên càng
quay qua nói với tôi: tăng thêm vẻ ảm đạm. Chúng tôi đốt ba
-Ông thấy gì không, hình như nó nói gở! nén nhang khấn nguyện cho các hương
Là một chiến binh Quân y TQLC, Cao hồn sớm được siêu sinh. Có vài gia đình
có nhiệm vụ săn sóc thương binh. Gần 5 mang quần áo đại tang, mắt vẫn còn đỏ
năm lính chiến ở Tiểu Đoàn 7 không hoe, có lẽ người quá cố là cha, chồng hay
biết anh đã săn sóc bao nhiêu đồng đội, người thân nào của họ đã bỏ mình trên
từ bị thương nhẹ cho tới nặng, ngay cả Đại Lộ Kinh Hoàng 2 năm về trước.
đôi khi anh còn phải vuốt mặt cho bạn Trời bắt đầu xế bóng, tôi và người
bè lần cuối. Anh được cái linh tính nhạy chiến binh bước xuống cầu thang, rời
bén mà chúng tôi không có. khỏi đàn tràng. Tôi quay đầu nhìn lại
Mấy ngày sau Tư như người thất hai câu đối mà lòng cảm thấy ngậm
thần, đôi mắt cứ nhìn vào khoảng không ngùi. Anh chiến binh tên Cứng, là một
vô định, miệng lúc nào cũng cười. Anh trong những chiến sĩ diệt xe tăng Bắc
không còn nhận ra chúng tôi nữa. Tôi quân năm nào. Anh chỉ cho tôi lộ trình
phải liên lạc gửi anh trở lại đơn vị và đơn vị rút lui trên đường triệt thoái hai
chúng tôi bặt tin nhau từ đó. năm về trước, mắt anh rướm lệ vì không
Một buổi sáng tôi dậy sớm vì tiếng dằn được xúc động khi nhớ lại những
người di chuyển ngoài đường và tiếng xe hình ảnh bi thương đã xảy ra dọc con
cộ nhiều hơn thường ngày, thì ra hôm đường này, "Một bà mẹ đã chết từ lúc
nay là ngày "chạp mả" của dân Quảng nào không biết nhưng đứa con thơ vẫn
Trị. Người ta kéo nhau ra đàn tràng cầu còn ngậm vú, những đứa bé thất lạc cha
siêu được thiết lập ở ngã ba Hải Lăng. mẹ kêu la thất thanh..." trong tiếng bom
Anh em chúng tôi thường lệ qua trụ đạn nổ ầm ầm
sở xã làm cho xong các công việc trong Thôi! Đã quá nhiều rồi những thảm
ngày, liên lạc với đơn vị sắp xếp cho cảnh! Xin cho quê hương tôi được thanh
trung đội nghĩa quân. Chiều hôm đó tôi bình! Xin hãy ngừng réo gọi chiến tranh!
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 113

