Page 118 - Đặc San TQLC 2026
P. 118

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               đàng, tôi chợt nhớ lại các câu hò mộc            mang tặng, thôi thì: Cái đầu heo của mụ
               mạc.                                             Soạn “lò heo””, mâm xôi và nải chuối của
                       "Hỡi anh đi trên đường cái quan,         mụ Phụng, cặp rượu của ông Sừng, vài
                       Dừng chân đứng lại cho em than đôi lời.   xấp vải của Hội Đồng Xã v.v..

                       Đi đâu vội mấy anh ơi..."                      Hầu hết các tay đua cũng là các anh
               Tát nước, đạp nước cũng phải tùy theo            em nghĩa quân, nhân dân tự vệ, hay các
               lúc. Những đêm trăng sáng, nước triều            viên chức xã, ấp trong làng. Họ cắm hai
               lên, dọc hai bờ sông tiếng xe đạp nước           cây mốc ở giữa sông, ở đầu và cuối của
               róc rách gần như suốt đêm. Nếu đất nước          đoạn đường thi. Cuộc đua hai vòng từ
               thanh  bình  chắc  vui  lắm!  Những  đêm         cây cầu cũ đến cây cầu mới rồi vòng trở
               không  trăng,  nước  triều  lên  ban  ngày,      lại.  Họ  cố  tranh  nhau  giành  lấy  vòng
               người nông dân nhễ nhại mồ hôi, còng             trong, toán nào giữ được vòng trong thì
               lưng trên chiếc xe đạp nước. Thế mà sau          đoạn  đường  ngắn  hơn,  còn  toán  vòng
               khi nước xuống rồi thì lại thấy họ vui vẻ        ngoài thì dài hơn. Nước chảy ngược từ

               hợp đoàn, chén chú, chén anh.                    cầu cũ đến cầu mới nên họ chèo cật lực,
                     Ngày lúa trổ, gia đình nào cũng lo         đoạn về nước xuôi dòng, cộng thêm với
               sâu bọ, cũng đi xịt thuốc rầy. Thời gian         sức  người  nên  chiếc  ghe  như  bay  trên
               này  thật  căng  thẳng,  mực  nước  trung        mặt nước. Nhìn những thanh niên trần
               bình chỉ được xấp xỉ vài đốt ngón tay            trùng trục, người ướt đẫm mồ hôi, ra sức
               trên  mặt  ruộng.  Nếu  hạn  hán  không          giành chiến thắng mà ai cũng cảm thấy
               mưa, không đủ nước thì lúa bị lép. Trái          hồi hộp. Hai bên bờ sông những người cổ

               lại chỉ cần một cơn mưa lũ, úng nước thì         võ đập chiêng, trống huyên náo cả một
               lúa lại bị thối ngay.                            vùng, càng làm cho cuộc đua ghe thêm
                     Miền Trung, trời hành cơn lụt mỗi          phần hào hứng.
               năm. Năm nào có lụt thì đành mất mùa                   Tôi có thú vui là sưu tầm và đặt các
               đói kém. Mỗi lần có cơn lũ là nghe tiếng         câu  đố.  Lần  đó  khi  về  tiểu  đoàn  lãnh
               dân làng gọi nhau ơi ới đi mở nước thoát         lương, gặp các bạn bè cùng đơn vị, tôi đố
               để  cứu  lúa.  Mặc  dù  họ  đã  trông  trời,     hai câu. Đố rằng:
               trông đất đoán nắng, đoán mưa, nhưng             -  "Một  thằng  nằm,  năm  thằng  nắc,  thằng
               lâu lâu vẫn có những cơn lũ bất thường.          nằm thì lúc lắc, thằng nắc toát mồ hôi".

                     Mặc  dù  rất  vất  vả  và  hối  hả  tháo   Đố là gì?
               nước cho ruộng trong những ngày nước             Hoặc:
               lũ, họ cũng có thói quen đua ghe trong           - " Cục thịt đút vô cục thịt, chục chịt, chịt
               những  ngày  này.  Sau  cơn  mưa  lũ  vài        chục, nó ra nước đục".
               ngày, nước sông dâng lên khá cao. Họ đi          Đố là gì?
               thành từng toán 4,5 người, khiêng chiếc          Cả đám sĩ quan Đại Đội 3 ôm bụng cười
               ghe trên đầu, mang đến bờ sông để ghi            ngặt  nghẽo.  Thằng  Mẫn  trung  đội
               tên  đua  ghe.  Giải thưởng  do  dân  làng       trưởng trung đội 4 cố dằn bụng nín cười





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 108
   113   114   115   116   117   118   119   120   121   122   123