Page 122 - Đặc San TQLC 2026
P. 122
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
tôi thấy người xạ thủ đại liên của tôi -"Nam ơi, giờ này em ở đâu? Còn sống
đang nằm mê man. Mặt anh quấn đầy hay đã chết? Những vết thương ngày cũ
băng, chỉ để hở lỗ mũi, miệng và một con đã lành chưa? Cuộc sống đã ổn định
mắt lành. chưa hay vẫn còn đang đau đớn bởi tình
Tôi bước đến bên anh, vỗ vai và nói: đời đen bạc!?". Nam, tên người chiến
-Cố gắng lên, TQLC mà! binh đa tình, xạ thủ M60 của tôi, đã
Tôi thấy môi anh mấp máy như muốn không gặp lại em từ dạo đó.
nói điều gì. Một thương binh nằm cạnh Các nhà thờ "Họ" trong làng Trường
đó nhích sát vào trong, miệng nói: "Thiếu Sanh hàng năm đều có ngày giỗ chính,
úy nằm nghỉ". Tôi cám ơn anh và bước ngày này các con cháu tập trung về để
ra khỏi lều. Bác sĩ Giang gọi giật tôi lại. làm lễ giỗ ông Khai Canh (người trưởng
-Ông đi đâu, không nằm nghỉ cho đỡ họ đầu tiên khi làng thành lập). Một
mệt. hôm tôi được tộc họ "Trương" mời tham
-Tôi đi về với lính của tôi. dự ngày giỗ tổ. Tại nhà từ đường họ
Anh chau mày lắc đầu, miệng mỉm "Trương" có đến mấy trăm người tham
cười thiểu não. Người niên trưởng dự. Đến lúc ăn cỗ, tôi được ông xã trưởng
Nguyễn Trãi biết rằng khi tôi bước ra mời vào một bàn toàn là các bậc tiên chỉ
khỏi lều của những thương binh, tôi đã (bô lão trưởng thượng). Trong bàn có bà
ra khỏi vòng tay che chở của anh rồi. cụ trưởng “họ” tuổi đã 90 mà trông vẫn
Người mệt mỏi vì không thiết ăn còn khỏe mạnh. Tôi xin đổi bàn nhưng
uống, thân xác rã rời vì bị vết thương các ông ấy nhất định không chịu.
hành, đôi mắt cay xè vì đã nhiều đêm -Ông phải ngồi chiếu trên.
liền không ngủ, nhưng trong lòng tôi vẫn -Côi ni mới là chỗ ông ngồi, không phải
côi nớ.
-Không được mô, rứa
mần răng mà coi cho
được.
Tôi nói chuyện về
lính và miền Nam thì
không ai hiểu. Họ nói
chuyện lễ giỗ, mùa
màng thì tôi lại mù tịt.
Họ dùng tiếng địa
dấy lên một niềm tin mãnh liệt: "Trách phương và tiếng Việt ở hồi đầu thế kỷ,
Nhiệm và Tình Đồng Đội". tôi chỉ biết ậm à suốt cả buổi tiệc. Nhìn
Quay người lại, tôi bước lên đồi cát xuống bàn các anh em CAP và các nghĩa
để trở về với nhiệm vụ của tôi... quân thấy họ chén chú chén anh, huynh
Ba mươi năm đã trôi qua...!!! đệ chi binh mà phát thèm.
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 112

