Page 121 - Đặc San TQLC 2026
P. 121

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               Anh Chăng?                                             Tôi chưa dứt lời anh đã lao ngay về
                     Gió  đêm  sương  lạnh,  đến  sáng  thì     phía  đó.  Đảo  mắt  ngó  quanh  phòng
               mệt mỏi rã rời. Anh lặng lẽ vác ba lô về         tuyến, đơn vị tôi vẫn vững tay súng. Tôi
               trình diện đơn vị, lòng thầm trách tình          yên tâm bảo anh hiệu thính viên liên lạc

               đời bạc bẽo, nhất định không ở lại toán          với  đại  đội  nhưng  được  anh  cho  biết
               CAP. Người thay thế anh là Binh Nhất             chiếc PRC-25 bị trúng nhiều miểng pháo
               Thọ, đến Bến Đá với tôi trên cùng một            nên bất khiển dụng, không còn liên lạc
               chuyến  xe.  Một  chuyện  tình  cờ,  người       được nữa.
               chiến binh trẻ đa tình này lại là xạ thủ               Vài tiếng đồng hồ sau mặt tôi sưng
               đại liên M-60 trong trung đội đại bác 90         tấy  lên  và  cả  đầu  nóng  buốt.  Tôi  gọi
               ly  do  tôi  điều  động  trong  những  ngày      Trung  Sĩ  Nhất  Vương  trung  đội  phó
               cuối cùng đời lính                               nhưng ông này lãng tai, ông đào cái hố
                     Trưa ngày 26 tháng 3/1975 trên bờ          thật sâu, đứng thẳng cũng không thấy
               biển  Thuận  An,  tuyến  phòng  thủ  cuối        đầu. Tôi hét thật to

               cùng. Cối Bắc quân pháo vào trung đội            -Anh Vương, điếc mà sợ súng dữ vậy!
               tôi trên bãi cát, một quả cối trúng cành         Tôi nhắc anh ngó chừng anh em, tôi
               dương xế về phía tay phải, một miểng             xuống ban Quân y để xem lại vết thương.
               đạn ghim vào mặt tôi. Miểng đạn xuyên                  Cả phòng tuyến chuẩn bị để tôi đi.
               vào da thịt ngọt lịm, tôi nghe một luồng         Tiếng  những  người  lính  nói  chuyền
               hơi  lạnh  chạy  dọc  xương  sống,  máu          nhau.
               loang thắm ướt áo trận. Ngồi xuống hố,           -Thiếu úy đi, chuẩn bị.

               tôi bỏ nón sắt để cho người hiệu thính                 Tôi hét thật lớn "đi" và nhảy ra khỏi
               viên  dùng  băng  cá  nhân  băng  chỗ  vết       hố chiến đấu. Tất cả các chiến binh đều
               thương.                                          đồng  loạt  đứng  dậy  khai  hỏa  về  phía
                     Hố đại liên gần đó, một quả cối Bắc        trước để ngăn cản những viên đạn địch
               quân  rớt  nổ  ngay  trước  mặt  chỉ  cách       nhắm  vào  tôi  lúc  tôi  lao  lên  khỏi  hố.
               không  đầy sải  tay. Anh chiến binh đa           Tiếng đạn địch xé gió hai bên mình đến
               tình dạo nào bị trúng một miểng đạn vào          rợn người trên đường tôi chạy xuống ban
               mặt.  Nhào  về  phía  tôi  với  gương  mặt       Quân-y, nếu không có những loạt đạn
               đẫm máu, anh nói trong thảng thốt:               bảo  vệ  của  đồng  đội,  tôi  chắc  đã  toi

               -Thiếu úy, em bị thương rồi!                     mạng rồi.
                     Một  miểng  đạn  đã  múc  mất  một               Bác  sĩ  Giang,  một  niên  trưởng
               tròng mắt để lại một lỗ sâu hoắm trên            Nguyễn  Trãi,  băng  lại  vết  thương  cho
               gương mặt anh. Tôi chỉ tay về hướng gò           tôi. Sau khi sát trùng cẩn thận và chích
               cát sau lưng dẫn về bộ chỉ huy tiểu đoàn         cho tôi một mũi thuốc ngừa phong đòn
               nói lớn như hét:                                 gánh, ông nói:
               -Chạy về dưới ngay, ban Quân y ở đó,             -Ông may, không trúng chỗ hiểm.
               bác sĩ ở đó...                                         Bước qua chổ nằm các thương binh,





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 111
   116   117   118   119   120   121   122   123   124   125   126