Page 124 - Đặc San TQLC 2026
P. 124

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



                Chúng tôi bước về phía bến xe Lam ở             mắt  nhìn  về  phương  Bắc  đồi  cát  chập
               ngã ba Hải Lăng. Có thêm chúng tôi thì           chùng dọc theo quốc lộ 1, mường tượng
               xe cũng vừa đầy khách nên người tài xế           ra những hình ảnh đau thương đã xảy ra
               cho xe nổ máy rời bến. Chạy được một             trên con đường này. Tôi tự hỏi "Có phải

               đoạn tôi chợt thấy một cụ già mặc áo dài         con  người  đã  được  định  trước  bằng
               trắng, tay cầm dù đen hối hả vừa chạy            những  quyết  định  của  đất  trời  mà  ta
               theo vừa gọi xe. Tôi đập vào thành xe và         thường gọi là định mệnh. Quí nhân phải
               gọi anh tài xế ngừng lại. Ông cụ chạy            chăng  là  những  người  xuất  hiện  vào
               đến,  vừa  vuốt  ngực  vừa  thở  hổn  hển.       những lúc cần thiết nhất để đưa chúng
               Cứng bước ra khỏi xe nhường chỗ cho              ta  vượt  qua  những  nghịch  cảnh  khắt
               ông cụ và đứng bám ở chỗ tấm bửng lên            khe!".
               xuống.  Tôi  nhường  ông  chỗ  ngồi  phía              Ngoái cổ nhìn về phương Nam, chiếc
               trong và nói:                                    xe Lam đã khuất bóng. Tôi mở miệng nói
               -Ông ngồi trong, con xuống trước.                nhỏ một câu vừa đủ để mình nghe: "Cám

                     Cố gắng điều hòa hơi thở, ông nhìn         ơn ông”
                tôi nói lời cám ơn và bảo tôi đưa bàn tay             Biết bao nhiêu biến cố đã xảy ra trên
               cho ông xem. Ông nói:                            mảnh đất Quảng Trị đau thương, nhưng
               -Anh là người hiền lành, thành thật, có          nhịp sống của dân làng nơi đây vẫn tiếp
               phúc, có phần, có quới nhân phù hộ, nên          tục trôi qua đều đặn. Hôm nay là ngày
               chọn bạn mà chơi. Mà này, tôi thấy anh           lễ Thanh Minh các nhà hai bên đường
               hình như xúc động khi đọc hai câu đối ở          thoang thoảng có mùi trầm hương. Bước

               đàn tràng cầu siêu lúc nãy.                      xuống con đường đất dẫn vào nơi đóng
               -Tội nghiệp dân vô tội chết thảm ông ơi!         quân  của  toán  CAP,  lòng  nhẹ  nhàng
                     Ông cho tôi biết hai câu đối đó là của     thanh thản, tôi thầm nghĩ:
               một người ông quen viết tặng cho Tiểu            -“Người dân quê hương tôi với lòng từ bi,
               Khu  Quảng  Trị  ngày  thành  lập  đàn           hỷ xả thấm nhuần từ triết lý Phật Giáo,
               tràng, và ông hỏi thăm về gia cảnh của           đã từng một thời là quốc giáo của các
               tôi. Hai ông cháu nói chuyện trên suốt           triều đại Lý, Trần hàng ngàn năm xưa,
               đoạn  đường dài  “Đại  Lộ  Kinh Hoàng”           thì sông Gianh, Bến Hải, Đại Lộ Kinh
               của quốc lộ 1.                                   Hoàng chỉ là những nét chấm phá tang

                     Đến Bến Đá tôi và Hạ Sĩ Cứng chào          thương trong suốt chiều dài lịch sử vàng
               ông cụ rồi bước xuống xe. Cứng chỉ cho           son hơn 4000 năm của giống nòi Hồng
               tôi chỗ anh đứng bắn xe tăng Bắc quân            Lạc....”.
               trên cầu xe lửa hai năm trước, anh nói                 Tôi  mỉm  cười  và  gật  đầu  cám  ơn
               lớn tiếng như để trút đi những dồn nén           những  người  dân  làng  Trường  Sanh
               uất ức khi còn ở đàn tràng.                      đang chào tôi  trên đường.
                     Bóng tôi trải dài trên đường theo          Hùm Xám Nguyễn Ngọc Minh
               từng bước đi trong nắng chiều. Phóng





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 114
   119   120   121   122   123   124   125   126   127   128   129