Page 106 - Đặc San TQLC 2026
P. 106
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Lâm Viên 20
Sáng Chúa Nhựt, tự dưng thấy nhơ nhớ hương vị café và những bản nhạc vàng
xa xưa, tôi bèn ghé lại quán “Yếu Nhân Vỉa Hè” trong làng TPB. Chủ là một chàng
Trâu Điên (TĐ2/TQLC), giờ đã chống đôi nạng gỗ!
Vô tình ngồi cạnh một thầy giáo-Thầy Ch. trước 75 còn nhỏ quay sang hỏi tôi:
– Hồi xưa anh có đi lính không? Lính gì?
Tôi trả lời xong, thầy hỏi tiếp:
-Anh còn nhớ cái Poncho? Tại sao hồi đó “nhà binh ta” không trang bị cho lính cái áo
mưa cài nút gọn gàng mà lại cấp miếng vải “cao su” to tướng, chính giữa khoét một lỗ
chữ O, rồi gắn vào đó “cái túi xẻ hông”, mặc vào rộng thùng thình, ló cái đầu tròn tròn,
nhìn y chang con bạch tuộc.
Sau khi tôi giải thích sơ sơ về lai lịch và tính “đa năng” của nó. Ông thầy này gật
gù đắc ý nói:
-Tuyệt quá! Sao chưa thấy ai viết gì để “tuyên dương công trạng” cho Nó nhỉ? Anh từng
là lính, Anh viết đi ít ra cũng có một người đang muốn đọc: “Người đó là Em”
Tôi thấy ý kiến hay, nên khe khẽ gật đầu.
Thế là …
Ngày bước chân vào quân trường, khi mưa, như mọi người thường nghĩ. Nó còn
được khoác lên mình bộ treillis, không ai rất nhiều công dụng khi người lính mới
còn lạ gì tấm poncho. “vào đời”. Hạnh phúc nhất:
Nó chỉ là miếng vải nhựa hình chữ -Trong Vườn Tao Ngộ. Ngày Chủ Nhật,
nhật, vô tri, nhưng lại khá chung tình. ngày thân nhân tới thăm. Nó là chiếc
Luôn gắn bó với người lính, bất kể ngày “chiếu hoa” trải ra đón khách. Đôi khi còn
đêm, mưa nắng trong suốt cuộc đời. trở thành dụng cụ “che chắn tầm nhìn”,
Đâu chỉ đơn thuần là cái áo để che bảo vệ cho những kẻ yêu nhau được kín
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 96

