Page 101 - Đặc San TQLC 2026
P. 101
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
có một cuộc sống dễ chịu hơn!!! tường đá đen, đài tưởng niệm những
Vậy mà có một ngày, một ngày bi người lính Mỹ chết ở Việt-Nam! Tôi đã
thảm và tàn khốc nhất đã đến với Davis, tìm thấy tên chàng, William Davis, tôi
với tôi khi cả hai cùng ngây thơ tin rằng đã khóc khi đặt những đóa hồng dưới
có một ngày người ta thôi không còn giết chân tường, ngậm ngùi đọc tên chàng
lẫn nhau! Chuyến bay đưa Davis về Sài- như có lần tôi đã thì thầm những lời vĩnh
Gòn để lên đường trở về quê hương đã bị biệt trước nấm mộ của chàng ở nghĩa
bắn rơi bởi những người phía bên kia! trang Arlington! Phản chiếu từ bức
Chắc ngay cả những giây phút cuối cùng tường đá đen ấy, những bóng người buồn
của đời mình, Davis vẫn chưa hiểu tại bã đi lại trên con đường xào xạc lá khô!
sao đời mình lại có một kết thúc bi thảm Một ngày cuối thu có hơi gió heo may se
như vậy??? lạnh, tôi cứ ngỡ linh hồn của Davis và
Bên này bờ đại dương, người ta đang của bao nhiêu người chiến binh năm xưa
hoan hỉ vì đã tìm ra được một giải pháp đang dật dờ trở về từ cõi chết!!!
cho cuộc chiến ở Việt-Nam, họ được ban Năm nay tôi đã năm mươi tuổi, cái
tặng giải thưởng hòa bình! Nào ai nghĩ tuổi có thể là hơn nửa đời người mà cũng
nổi, trong khi ấy có cả một dân tộc vẫn có thể là cả một đời người, như Davis thì
đang quằn quại vì những vết thương cuộc đời chàng chỉ vỏn vẹn hai mươi mấy
chiến tranh, có cả những người như năm! Con người vẫn không quyết định
Davis đã chết vì sự bịp bợm ấy!!! được cuộc đời mình, Thượng đế muốn
Thời gian qua đi rất nhanh, mới đó lấy đi lúc nào chẳng được!!!
mà tôi đã trở thành Mười năm rồi tôi dạy
người Mẹ của ba đứa ở ngôi trường này, lớp
con nay cũng đã lớn học có thêm những đứa
khôn! Không còn sống học trò Việt-Nam ở khu
chung với Cha Mẹ, chung cư bên kia đường!
nhưng không hiểu sao Tôi có dịp tiếp xúc với
tôi vẫn nhờ Mẹ tôi giữ những phụ huynh Việt-
những kỷ niệm của tôi Nam, họ đã làm tôi cảm
và Davis, tôi không có can đảm tiêu hủy phục vì họ vẫn cố gắng bảo tồn nền văn
nó, bởi vì nó đẹp và trong sáng quá! hóa của họ qua sự dạy dỗ những đứa trẻ,
Trong đời tôi, ít nhất đã có vài lần tìm biết trân trọng và biết ơn những người
vào căn phòng nhỏ, lật từng lá thư và mang trách nhiệm giáo dục và khai sáng
những tấm ảnh đã ố vàng với thời gian, con người! Mỗi lần nghĩ đến đây, tôi đã
để lòng vẫn ngậm ngùi và thổn thức với hiểu phần nào tại sao tôi lại thông cảm
những kỷ niệm của dĩ vãng!!! với nỗi đau của những người Việt-Nam
Cách đây vài năm, tôi có dịp lên lưu vong, mỗi lần nhớ đến quê hương
Washington D.C. Tôi đã đi tìm đến bức yêu dấu của họ bên kia bờ đại dương!!!
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 91

