Page 111 - Đặc San TQLC 2026
P. 111

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               tôi từ gia đình chúng nó, với những lời để       lính chiến oai hùng, đổ máu hy sinh một
               lại cảm xúc sẽ thôi thúc họ hãy biểu hiện        phần thân thể mình cho một cuộc chiến
               tình thương của họ với con cái sau này.          đầy chính nghĩa, bảo vệ quê hương.
                     Suốt thời gian đại học, những lá thư

               và những cú điện thoại như một chu kỳ
               đều đặn. Ngày ra trường, tôi quyết định
               chọn công việc làm gần nhà, để được ở
               cạnh bố tôi, vì căn bệnh bố càng ngày
               càng  nặng.  Thời  gian  được  ở  gần  bố
               không  còn  bao  nhiêu  lâu  nữa.   Đó  là
               những giây phút khó khăn, đau khổ nhất                 Rõ ràng bố tôi chăm sóc tôi, vui vẻ
               cuộc  đời  tôi  phải  trải  qua.   Tôi  ở  bên   làm những  việc  của người  phụ nữ  bao
               cạnh bố tôi một vài ngày trong bệnh viện         nhiêu năm nay, chỉ vì tình thương con
               trước khi ông mất. Vài giờ trước khi hấp         mà thôi. Ông thật là người cha tuyệt vời.

               hối, ông nắm tay tôi bảo:                              Tôi ôm cái hộp,  chạy gấp lại bệnh
                - “Bố nhờ con một điều, con về nhà lấy cho      viện, định nói lời xin lỗi với người cha
               bố cái hộp gỗ mà bố để trên đầu tủ, đây là       thân yêu của mình, nhưng đã trễ! Người
               hộp chứa đựng những kỷ niệm đời lính mà bố       y tá trực cho biết, bố tôi vừa trút hơi thở
               yêu thương nhất. Bố muốn nhìn nó lại một         cuối cùng. Rồi người y tá trao cho tôi
               lần”.                                            chiếc  khăn  giấy  nhà  thương,  với  dòng
                     Tôi lái xe về nhà, và cũng tìm ra ngay     chữ run rẩy của một người cha dành cho

               chiếc hộp phủ đầy bụi thời gian. Có gì           con:
               bên trong? Tôi tò mò mở nắp hộp. Mắt             “Tammy, ba thương con nhiều! Vĩnh biệt!”
               tôi  bắt  đầu  cay  cay  nhòa  lệ,  khi  nhìn          Nước mắt tôi trào ra như suối, cầm
               thấy những tấm hình của bố tôi còn trẻ,          tấm khăn giấy trong tay áp vào ngực,
               trong  những  bộ  quân  phục  thật  oai          tấm khăn giấy cuối cùng, mà cả cuộc đời
               phong.  Có  những  tấm  cầm  súng  khi           mãi mãi không còn nhận được nữa.
               chiến trường còn lửa khói. Lật đằng sau,               Lúc liệm xác bố, tôi bỏ theo chiếc hộp
               những ngày tháng cũ, 68, 70, 71, 72… với         kỷ niệm đời lính vào hòm cho bố, còn
               những  địa  danh  xa  lạ:  An  Lộc,  Bình        những chiếc khăn giấy tôi sẽ giữ mãi bên

               Long, Đồng Xoài, Khe Sanh… Dưới đáy              cạnh cả cuộc đời tôi.
               hộp là căn cước quân nhân, giấy giải ngũ               Bây giờ thì những chiếc khăn giấy đã
               và những tấm huy chương, bộ lon trên cổ          đổi màu vàng, nhưng tình tôi dành cho
               áo khi ông mặc những bộ quân phục.               bố càng ngày càng thấm thiết, bất diệt,
                  Bây giờ thì tôi mới hiểu hết, không còn       muôn đời không thay đổi.
               mặc cảm hình ảnh có ông bố tàn tật chỉ
               biết  lo việc  “nội trợ”,  ngược  lại là đàng    Hải Lê .
               khác,  Bố tôi  đã một  thời  là một người        Mừng ngày Quân Lực 19/6





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 101
   106   107   108   109   110   111   112   113   114   115   116