Page 108 - Đặc San TQLC 2026
P. 108
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
Hải Lê
Tôi có một người cha già, lại tàn tật, là một người lính VNCH, bị thương trên
cụt một chân! Khi tôi sinh ra đời bố tôi chiến trường, được mẹ tôi bảo lãnh đến
cũng đã gần 50 tuổi. Mỹ theo diện đoàn tụ, bà lo cho ông
Trong một thời gian dài, bố tôi đóng hưởng tiền trợ cấp tàn phế. Lúc tôi được
vai trò của một người mẹ, tuy di chuyển hơn 3 tuổi, bố tôi và mẹ tôi ly dị, bà đã
khó khăn, nhưng ông lo lắng cho tôi lập gia đình với một người đàn ông khác,
không còn thiếu một thứ gì. Bạn bè nhường tôi lại cho bố tôi nuôi. Trong ký
thường gọi là “Ông nội trợ” và khen là đàn ức trẻ thơ, tôi có hình dung được hình
ông mà bố tôi có đầy đủ các đức tính của ảnh của mẹ tôi một vài lần, khi bà đến
người phụ nữ Á Đông “công, dung, ngôn, thăm, nhưng rất xa lạ, vì luôn luôn bà đi
hạnh”, nuôi con khéo léo không ai bằng. chung với một người đàn ông nhìn tôi với
Hồi còn bé, tôi không hiểu được vì ánh mắt lạnh lùng.
sao không phải mẹ tôi, mà bố tôi luôn Tôi có tí mặc cảm về địa vị bố tôi
luôn ở nhà chăm sóc cho tôi. Từ từ tôi ngoài xã hội, so với bố của những đứa trẻ
mới nhận ra, trong đám bạn bè, tôi là khác, tuy nhiên việc chăm sóc tôi thì
người duy nhất luôn luôn có người bố hoàn hảo, ông chăm lo cho tôi từ việc lớn
bên cạnh. Thiếu tình mẹ, tuy nhiên, tôi đến việc nhỏ, tôi không phải đụng tay
cũng cảm thấy an ủi, mình là người rất vào bất cứ thứ gì. Trong suốt thời gian
may mắn, còn hơn nhiều đứa trẻ thiếu cả tôi học tiểu học, ông còn thuyết phục ông
tình thương của cha lẫn mẹ. tài xế xe bus đón tôi đi học ngay tại cửa
Sau này tìm hiểu thì tôi biết, bố tôi nhà, thay vì ở trạm xe, cách xa nhà tôi
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 98

