Page 97 - Đặc San TQLC 2026
P. 97
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
cánh đồng cỏ hoa đã rộ lên những bông trong đời!!!
hoa "blue bonnet" màu xanh thật đẹp, rừng Sau khi ra trường, lúc chàng báo tin
thông bạt ngàn chắc đã xanh biêng biếc!!! được phân phối sang chiến trường Việt-
Mùa xuân ở bên này khác hẳn mùa xuân Nam, tôi đã khóc biết bao nhiêu! Nhìn
ở xứ mình, tuy đường phố nhộn nhịp người trên bản đồ, tôi không hình dung nổi giải
qua lại, không vắng vẻ, yên tĩnh như thành đất bé nhỏ cong cong hình chữ S, nằm
phố của chúng mình! Từ Phillipine chuyển ven bờ đại dương xa xăm đó lại là một
tiếp sang Việt-Nam, mỗi một đường bay như vùng đất đầy máu lửa!!! Ðã nhiều lần tôi
dài thêm nỗi xa cách giữa anh và em! Anh tự hỏi, chàng sang đấy làm gì? Chiến đấu
nhớ em vô cùng, Jane, anh mong đợi thời gian cho ai? Việt-Nam đâu phải quê hương
qua nhanh để trở về với em!!!" tôi! Mỗi lần nhìn chiếc nhẫn đính hôn
Năm 1968, sau khi tốt nghiệp Trung trên tay, tôi lại không ngăn được những
học, tôi bắt đầu theo học một trường Ðại giọt lệ nhớ nhung! Chiếc nhẫn ấy chưa
Học lớn ở Houston. Vốn yêu thích trẻ em đủ cột chặt đời chúng tôi bên nhau, cho
từ khi còn sinh hoạt trong một tổ chức nên tôi vẫn lủi thủi đếm bước trên hành
hướng đạo của nhà thờ, tôi chọn ngành lang của khu giảng đường rộng thênh
sư phạm! Cha Mẹ tôi cũng đồng ý với sự thang, từng tiếng giày gõ nhịp trên nền
chọn lựa ấy, tôi sống với Cha Mẹ trong đá hoa khô lạnh, như đếm được cả nỗi cô
một căn nhà cũ kỹ ở vùng ngoại ô trong đơn trong lòng người con gái trẻ!!!
một thành phố đất rộng, người thưa có
rất nhiều di dân từ Mễ-Tây-Cơ tới!
Davis là bạn trai của tôi từ thuở
Trung học, chàng gia nhập Không quân
Hoa-Kỳ để làm đúng nỗi ước ao được trở
thành một phi công! Ðất nước tôi không
có chiến tranh, nhưng nhu cầu quân đội
và chiến trường lại nằm ở những quốc
gia khác! Tôi thật sự lo lắng cho Davis,
nhưng người Mỹ vốn vậy, thích là làm,
dù yêu tôi Davis vẫn theo đuổi ý muốn "Jane yêu quý của anh,
được bay bổng trên không trung, dù Không biết đây là lá thư thứ mấy anh viết
chàng biết sẽ rất nhiều gian nan!!! cho em, từ đất nước xa xăm có những người
Hai đứa yêu nhau mải miết, thỉnh dân dáng người bé nhỏ nhưng nhanh nhẹn,
thoảng tôi đi quân trường thăm chàng, đôi mắt đen như dấu kín những tư tưởng khó
thỉnh thoảng chàng về thăm tôi! Gia hiểu khi họ nhìn anh, nhưng nụ cười của họ
đình hai bên đã tổ chức một lễ đính hôn lại làm anh yên tâm!
nho nhỏ, cái nhẫn ấy cho đến bây giờ tôi Khí hậu ở đây thật là khác biệt với quê
vẫn còn giữ, như một kỷ vật khó quên mình! Mưa chỉ bắt đầu vào mùa hè, những
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 87

