Page 99 - Đặc San TQLC 2026
P. 99
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
nổi của đô thị, còn trong ngõ hẻm hay ở trên mặt sông đục màu phù sa, anh thấy có
vùng quê thì lại có bao nhiêu cảnh đời một loại hoa màu tím lênh đênh trôi theo
khốn khổ!!! Người ta đổ dồn về thành dòng nước, đẹp một cách kỳ lạ! Mỗi một dòng
phố, chen chúc nhau trong những khu sông như chuyên chở bao sức sống của những
lao động, cuộc sống thật là tăm tối! miền đất khác nhau! Bởi vậy mà anh vẫn
Chiến tranh có mặt ở khắp mọi nơi, sống thấy nó khác, nó lạ vì nó buồn quá, mênh
và chết kề cận bên nhau, hạnh phúc và mông quá!!!
đau khổ như lẫn lộn đến nỗi người ta Mùa hè nữa lại đến, thời gian qua đi
không biết sao chọn lựa hoặc lẩn tránh nhanh quá phải không Jane, ráng chờ anh
Jane nhé! Anh sẽ thất vọng vô cùng nếu ngày
trở về không có em đón anh với những nụ hôn
ngọt ngào và những giọt nước mắt mừng vui
của ngày đoàn tụ!!!
Những cơn mưa mùa hè như tưới mát cây
cỏ, cái nóng của miền Nam như dịu đi , thành
Tuy vậy, tôi ao ước được đến đó, phố ướt át và bóng bẩy sau cơn mưa làm sáng
được gặp chàng, ôm lấy chàng, đắm đuối lên màu đỏ rực rỡ của một loại hoa mùa hè,
trong đôi mắt chàng! Chỉ thế thôi, để dân địa phương gọi là hoa phượng! Chưa bao
biết rằng đời không phải là mộng!!! giờ anh thấy một loại hoa nào tươi thắm đến
thế, bên này phố xá không nhiều cây cối như
"Jane yêu quý, bên mình, cho nên màu đỏ của hoa như lung
Không biết đến bao giờ anh mới được trở linh cả một góc trời, và những cô nữ sinh
về bên em, hơn một năm rồi anh xa gia trong màu áo trắng đồng phục thướt tha,
đình, xa quê hương, xa người bạn tình yêu nhặt những chiếc hoa ấy để cài lên những
dấu đầu tiên của đời anh! chiếc nón lá dễ thương của họ! Nhìn những
Anh đã được thuyên chuyển đến một căn cứ tà áo trắng tung bay trên đường phố, anh
khác thuộc miền Tây miền Nam Việt-Nam. không biết diễn tả làm sao được vẻ đẹp rất dịu
Từ trên máy bay, anh nhìn thấy đồng quê dàng của những cô gái Việt-Nam còn đang
Việt-Nam đẹp như một bức tranh, với những tuổi học trò! Những cô gái cũng thật lạ, anh
thửa ruộng nối tiếp nhau và bao nhiêu sông không muốn nói đến những người đàn bà son
rạch tạo thành một bức tranh màu xanh của phấn trong những quán rượu của lính Mỹ,
hy vọng! Vậy mà ngấm ngầm ở đâu đó vẫn nhưng muốn làm quen với một người con gái
là nỗi chết rình rập, vẫn là phân định không Việt-Nam thật không dễ! Jane đừng ghen với
rõ rệt giữa bên này và bên kia!!! họ nghe, anh không bao giờ quên em đâu, anh
Thành phố Cần-Thơ trù phú, hiền hòa chỉ muốn nói đến tâm hồn kỳ lạ của họ! Vài
nằm ven bờ Hậu-Giang của nhánh sông Mê- người bạn phi công Việt-Nam nói với anh,
kông. Sông mênh mông là nước, những lượn những người con gái xinh đẹp ấy, nhìn rất dễ
sóng vỗ vào bờ, những thân dừa soi nghiêng thương, nhưng thương không phải dễ”
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 89

