Page 137 - Đặc San TQLC 2026
P. 137

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               tụng kinh gõ mõ! Toàn là những thứ xa            phủ kỳ, cũng chẳng cần điếu văn với kèn
               xỉ  phẩm.  Nằm  đó  mà  chờ  quan  tài  à!       trống. Chi xin “ơn trên” ban cho anh 6
               “Quan tài” nào lại ra trận? Nằm đó mà            tấm, 4 dài, 2 ngắn mà đời mỉa mai là anh
               chờ áo quan ư! Quan áo mũ xênh xang,             được thăng quan sáu. Người ta cầm cặc-

               cầm “can”, lon với lá thì không thích ra         táp, đảo chánh, chinh lý lên quan sáu,
               trận. Nằm đó mà chờ thì không cọp tha            còn anh 6 tấm sao lại còn bị mỉa  mai!
               cũng ma bắt, ruồi bu kiến cắn, phơi nắng               Chưa hết anh ạ, có ông nhạc sĩ sáng
               dầm mưa không rữa thì cũng sình! Thôi            tác lời ca “người chết hai lần”, tưởng là
               thì “có rau ăn rau, có mắm mút mắm”,             đùa, nhưng thật đấy, thật 100%. Nếu anh
               Bông-Xô tụi em hy sinh gói các anh lại.          có dịp ghé ngang Cồn Thiên  và đồi núi
               -Tại sao lại gói?                                vùng Trị Thiên giới tuyến thì sẽ thấy đồi
               -Nhiều anh trúng pháo phân thân, dẫu             trọc vì pháo địch, cổ thụ còn bị tróc gốc
               cho có gom góp thịt xương nát tan cùng           thì những Mũ Xanh, Mũ Đỏ, Mũ Nâu gói
               cỏ cây đất đá thì cũng chưa đủ một xách          trong Bông-Xô hàng hàng lớp lớp chờ về

               tay! Thôi thì tượng trưng, chết là về với        đoàn tụ thì lại bị pháo lần thứ hai, thứ
               đất, ai cũng như nhau cả. Buồn là buồn           ba, thứ tư. Chết nhiều lần chứ đâu chỉ có
               cho thân nhân còn sống, đau là đau cho           hai  lần! Chưa hết, gói  các  anh rồi mà
               quả  phụ  với  nghĩa  phu  thê,  chồng  tôi      chưa có trực thăng tải thương là ròi bọ
               chết mà sao không toàn thây? Cứ phải             bò ra làm tụi em nhột nhạt khó chịu lắm
               hy sinh đến như thế mới trả hết nợ nước          -Thôi thôi, nghe em kể sao mà ghê thế.
               hay sao?                                         Chào em anh về.

                                                                          - Ơ kìa, thế anh không cho em
                                                                          theo à, ít ra cũng đãi em ly café
                                                                          chứ.  Anh  quả  là  người  đáng
                                                                          khinh  vì  mau  quên  quá  khứ.
                                                                          Không  lẽ  giờ  đây  tha  phương
                                                                          cầu thực, dư cơm thừa cá, lên xe
                                                                          hơi, xuống xe bus, cửa garage tự
                                                                          động mở cho anh chui vào, đầu
                                                                          không  chạm  mưa,  chân  không

                                                                          dính  đất  rồi  đành  quên  em
                                                                          Bông-xô  này  sao?  Anh  quên
                     Bông-Xô em ôm xác anh không quản           đồng đội đã đành mà anh lại quên cả
               ngại tanh hôi, máu anh đổ ra là máu anh          chính  anh!  Những  người  như  các  anh

               hùng, danh thơm muôn thuở. Bông-Xô               thì...
               em ôm anh cho trọn tình đồng đội để chờ
               di tản, chờ trực thăng đến đón, xếp hàng         - Thôi mời anh xéo, em đếch cần anh.
               nối đuôi chờ tại phi trường, chẳng cần





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 127
   132   133   134   135   136   137   138   139   140   141   142