Page 136 - Đặc San TQLC 2026
P. 136

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               hay như sau:                                     Quân Tiếp Vụ đến tăng cường, anh lính
                “Không có gì sung sướng cho bằng đắp chăn       chiến  mỉm  cười  rung  đùi,  mi  Café,  hít
               nằm ngủ mà nghe mưa gió ở ngoài”.                Ruby rồi lấy hình người yêu ra ngắm.
                      Mưa to gió lớn bên ngoài mà đắp           Rít  một  hơi  thở  khói  vòng  tròn  làm

               chăn nằm trong nhà rồi cũng mây mưa              khung cho hình người tình mà quên tụi
               là chuyện của hậu phương, còn chúng em           em  bên cạnh.  Cái  hạnh  phúc nhất đời
               đang đi hành quân trong rừng trong núi           anh lính chiến và em Bông-Xô chỉ đơn
               với các anh thì có cái hạnh phúc khác.           giản  có  thế  thôi.  Khi  người  yêu  “sang
               Mưa rừng dễ sợ lắm, cứ ào ào như thác            sông” thì ông nhạc sĩ đòi tặng viên đạn
               đổ, gió hú từng cơn mà anh lính chiến            đồng làm kỷ niệm! Sao nỡ ác thế! Lính
               vẫn phải chịu ướt mà đi, lầm lũi băng            chiến thì không, mất em hậu phương thì
               rừng vượt suối tiến về mục tiêu. Nếu mục         còn em Bông-Xô, em Garant, em Carbin,
               tiêu không có gì mà được lệnh dừng quân          em Grenade Mini trơn láng, em Hai Sáu
               thì là lúc hạnh phúc nhất đời. Hạnh phúc         xù-xì,  em  Bẩy-Hai  lòng  rộng,  em  Sáu-

               lính chiến đơn giản thế thôi                     Mươi và em Tám-Mốt với cái những bàn
               -Thế là thế nào? Em nói cho anh nghe             tiếp hậu hai anh ôm cũng mệt. Chưa kể
               coi.                                             em Bốn-Tám và Một-một-một-ba, bao
                                                                     nhiêu lính em 113 cũng cân hết
                                                                     - Chung tình như thế ắt hẳn là em và
                                                                     anh lính chiến sống chết có nhau?
                                                                     -Dĩ nhiên, anh hỏi thì em phải trả lời

                                                                     chứ  đây  là  điều  đáng  buồn  nhất.
                                                                     Người  xưa  có  nói:  “Da  ngựa  bọc
                                                                     thây”, bây giờ thì Bông-Xô em bọc
                                                                     thây anh!
                                                                     -Tại sao phải bọc thây mà không có
                                                                     “hòm gỗ cài hoa” với hai hàng nến
                                                                     trắng, vòng cườm bao quanh, hàng
                                                                     quân  danh  dự  bồng  súng  canh
               -  Này  nhá,  khi  được  lệnh  đóng  quân,       chừng?
               nhiệm  vụ  của  tụi  em  là  căng lều,  mắc      -Tại  vì  anh  là  lính  chiến,  là  lính  ngã
               võng trong khi các anh trải quân phòng           xuống tại chiến trường, tại mặt trận thì

               thủ, đào hầm hố v.v.. Khi mọi việc xong          không bao giờ toàn thây cả! Nhẹ thì đạn
               xuôi, trở về lều, các anh tụt quần áo ướt        đồng xuyên qua óc, máu phun có vòi! Tệ
               ra  rồi leo lên võng, em  gái Bông-Xô-L          hơn thì đứt tay gãy gọng, cụt chân, bay
               nằm che sẵn đó rồi. Thế là họ quấn vào           hòn dái, tệ hơn nữa thì banh thây! Tất
               nhau còn em đứng che mưa. Chưa hết               cả chỉ xẩy ra trong chớp mắt! Cha đâu
               đâu, một chị Café nóng, một cô Ruby              mà  đọc  kinh  cầu  nguyện!  Sư  đâu  mà





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 126
   131   132   133   134   135   136   137   138   139   140   141