Page 134 - Đặc San TQLC 2026
P. 134

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               nói chuyện vui khi em và các anh ăn nằm          anh vẫn phải mặc áo mưa”, nếu không xe
               với nhau ra sao, như thế nào đi, già rồi         chạy té nước cống lên người.
               nhắc  chuyện  yêu  đương  tuổi  trẻ  thời        - Nghĩa là làm sao? Anh nói rõ cho Bông-
               chinh chiến cho đỡ nhớ.                          Xô em nghe tí đi.

               - I never eat, I always nằm với và nằm           - Theo nghĩa nhà nông, “đi bừa” có nghĩa
               dưới các anh.
               - Thôi, em nói tiếng Việt đi cho dễ hiểu,
               tiếng Mỹ anh ăn đong, em nói thế làm
               những  anh  có  óc  tưởng  tượng  phong
               phú dễ hiểu lầm. Anh biết gốc gác em
               là VN, em có biết gì về dòng họ “ao-toi”
               nhà em không?
               -Nghe  Daddy  em  nói  ông  bà  cố  em
               ngày xưa ở miền Bắc, tên là Trần Như             là con trâu (không phải Trâu Điên) đi

               Áo  Tơi,  rất  giản  dị  và  nghèo  nàn,  vài    trước cái bừa theo sau. Cái bừa có hàm
               miếng lá nón, bẹ chuối ghép lại là xong,         răng thưa bằng sắt đùng để nhai đất cho
               chỉ làm việc khi mưa nhỏ, gió chiều nào          nhuyễn ra mà gieo mạ cấy lúa. Còn theo
               che chiều đó, che được phần trên thì lòi         mấy anh hùng tuổi trẻ bạt mạng thì sung
               phần  dưới,  không  đầu,  chân  tay  cũng        sức “cày bừa” là nhắm mắt ủi bãi bửa
               không nên mưa to là ướt hết. Sau 1954 di         bãi, dù nắng dù mưa cũng không cần áo
               cư vào Nam thì thay da đổi thịt, lá nón          mưa, uống café đen, đái ra café sữa đã có

               thay bằng nylon, thêm đầu thêm tay nên           ông thầy lang Tây lo.
               dẫu có mưa to cũng đỡ hơn thời áo tơi            - Tiếng Việt của các anh rắc rối và phong
               với nón lá, vì vậy các bà thường khen:           phú  quá,  nghe  anh  giải  thích  mà  em
               “Trời mưa thì mặc trời mưa, chồng tôi đi cày     chẳng  hiểu  gì  cả!  Vì  vậy  xin  các  anh
               bừa đã có áo tơi”.                               đừng tưởng tượng linh tinh khi em thuật
               - Anh đề nghị Bông-Xô nên chú ý điều             lại cuộc đời thân gái mười hai bến nước
               này, miền Nam thì gọi là áo mưa, miền            đã  từng  ngủ  với  nhiều  anh  lính  chiến.
               Bắc gọi là áo tơi. Nhưng câu trên, dù là         Còn lính văn phòng lính thành phố thì
               Nam hay Bắc thì cũng phải luôn  luôn             tụi em chê.

               viết là áo tơi, nếu đổi thành “áo mưa” thì       - Bông-Xô em! Nên ăn nói cẩn thận kẻo
               rất dễ hiểu lầm với sản phẩm của công            mích lòng nhau, nhất bên trọng nhất bên
               ty Henry Ca-bốt-Lốt, nhất là hai chữ “áo         khinh. Nếu Bông-Xô em có khinh ai thì
               mưa” lại đi theo câu “cày bừa” là nguy           cũng  nên  giữ  kín  trong  lòng.  Nào  kể
               hiểm lắm đấy, nhất là sau ngày “phỏng            chuyện nằm với lính đánh giặc nghe coi.
               giái”, Saigon tan hoang, cống rãnh nghẹt         - Các anh lội ruộng, vượt suối băng rừng,
               tứ tung nên mỗi khi đi ra đường người ta         leo lên đồi, bò lên núi tìm địch mà còn
               thường  nhắc  nhau:  “Trời  không  mưa,          cõng em theo, tình nghĩa keo sơn biết là





                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 124
   129   130   131   132   133   134   135   136   137   138   139