Văn



 

 

 

 

 

 


Giữ Lại Đời Nhau

thơ mhhoàilinhphương

Nếu có một lần…
Ta về soi bóng ḿnh… trên từng gịng nhạc vỡ..
Gọi tên anh ngậm ngùi
Trong mắt lệ đời nhau…
Kỷ niệm mênh mang buồn trong h́nh ảnh xưa sâu…
Chân dung t́nh yêu
Sao người không để lại?
Môi mắt nào vui
Làm sao em t́m thấy?
Trên thềm xưa, trong góc phố không tên…
Anh vô t́nh hay đă hững hờ quên…
Con ốc nhỏ âm thầm
Giữa ḷng đai dương câm nín…

*
Bởi áo trắng học tṛ đơn sơ như màu pensẻe tím
Ngây dại t́nh đầu, thoảng nhẹ một mùi hương
Tuổi mười lăm
Ngậm ô mai, thư viết gửi chiến trường
Đêm nghe tiếng đại bác xa xa vọng về đô thị
Tại nhớ anh..
Em tập làm “ thi sĩ “
Từng giọt buồn…. đăng báo… rất vu vơ
Rất ngây ngô và quá đổi dại khờ
Tóc chưa đủ buông dài
Để nói lời son sắt..
Như hương hoa ngọc lan bay dịu dàng, ngan ngát
Chỉ biết đợi chờ..
Không tính toán, thiệt thua…
Cuộc t́nh trôi theo sáng nắng, chiều mưa…
Anh đếm tuổi t́nh ta qua bao tháng ngày giông băo…
Đứa con gái mười lăm yêu chàng trai ba mươi giữa mùa chinh chiến cũ…
Như chuyện thần thoại hoang đường, cổ tích một mùa xuân…
Có những vành khăn tang trên thành quách cố đô buồn…
Và tiếng reo ḥ vang khi cờ vàng bay trên kỳ đài cổ thành Quảng Trị…
Nụ hôn vội
Gửi người em phố thị…
Hạnh phúc b́nh thường trong thinh lặng, nhỏ nhoi…
Đất nước đau thương
Đâu hứa được chuyện ngày mai…
Em chỉ biết nguyện cầu..
Cho người đi nơi tuyến đầu tổ quốc…
*
Có cần đâu anh
Một kỷ vật cho em
Để mềm vai, mưa ướt áo…
Bởi t́nh ta đích thực..
Vô giá ngàn đời
Vĩnh cửu
Thiên thu…
Nửa vầng trăng dơi bóng chinh phu
Vẫn c̣n đó…
Trong chiêm bao về một người ra mặt trận…

M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG
Washington D.C tháng 01/2020