Văn



 

 

 

 

 

 


 Cúc Tím Trời Tây Hoài Nhớ Trời Đông

thơ mhhoàilinhphương

Cúc tím buồn mênh mang
Như hồn em son sắt
Một đời tình tan hoang
Người ngàn xưa xa khuất

*
Vạt cúc tím bên hiên
Mong manh trong ngày nắng
Cúi đầu trong ngày mưa
Qua từng mùa im vắng

*

Em ngàn thu áo tím
Kỷ niệm đầu chưa quên
Mối tình ngày thơ dại
Hoa tím buồn không tên

*
Những cánh nhỏ đơn sơ
Nở trên vùng địch đóng
Khi dừng bước quân hành
Thương em miền hậu tuyến.

*
Gọi tên loài cúc dại
Như tên người tình xa
Chiến chinh dài ngút mắt…
Trên đoạn đường người qua…

*
Người về đâu , ai biết?
Thiên đường nào, ai hay?
Thủy chung màu cúc tím
Bên hiên đời chiều nay…


M.H.HOÀI-LINH-PHƯƠNG
Washington D.C tháng 04/2017