Page 70 - Đặc San TQLC 2026
P. 70
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
những người lính thuộc quyền tạo nên. hồn ai!
Thêm một cái huy chương đỏ thấm trên Nàng ngồi bên cạnh mộ chồng, lần
ngực áo, đỏ như máu của người lính, mộ từng ngón tay trên mộ bia khung hình
người lính xanh cỏ, đỏ ngực người Tư bầu dục như muốn tìm lại một chút da
Lệnh chiến trường. Chiến tranh quả thực thịt người chồng của thuở mặn nồng.
tàn nhẫn và đau xót. Lá thư được viết từ chiến trường:
Người lính ôm “Đỉnh đồi căn cứ Sarge,
súng, mặt cúi xuống ngày… tháng 3 năm 1972
xác người đồng đội Em yêu dấu,
được quấn trong Ngày hôm nay địch
chiếc poncho, người pháo dữ dội quá! Những
lính lầm bầm nói: trái đạn 130 rít trên bầu
– Đù mè! Tao đã nói trời nghe đến rợn người
rồi, hôm nay đến lượt mày đi khinh binh như muốn xé nát không gian, những trái
thì ráng mà cẩn thận, cây thượng liên đạn pháo nổ lóe sáng trong đêm tối,
của địch bắn như mưa mà mày chạy những mảnh đạn rơi lộp bộp trên nắp
thẳng người trong thế xung phong, ham hầm trú ẩn, anh thấy cuộc sống mong
chi ba cái huy chương lẻ tẻ đó, có lần manh quá! Chiến tranh đã làm mất đi
mày đã nói với tao là cố tìm một cái để bao nhiêu bạn bè, anh chỉ muốn chiến
về le lói với bạn bè. Đù má, bây giờ mầy tranh chấm dứt, để anh trở về với em, với
toại nguyện rồi đó, cái huy chương thì những người thân thương, bạn bè của
không được đeo, cấp bậc thì không được anh để sống lại những ngày của thuở yêu
mang mà để trên bàn thờ cúng giỗ, đương mặn nồng…”
chung qui chỉ có gia đình mày chịu thiệt Chiến tranh chưa kết thúc, nhưng lá
thòi mà thôi! Người lính chết trận chiều thư đang viết dở dang, dang dở như số
qua, ngày mai người đời quên lãng. Thôi! phận người lính với cái chết đến thật bất
mày hãy yên nghỉ, hãy quên đi chiến ngờ và ngỡ ngàng.
tranh hận thù! Hãy để hồn thanh thản Người góa phụ cầm chặt lá thư trong
nơi miền miên viễn đó. tay bước lần ra cổng nghĩa trang giữa
Nước mắt người lính nhỏ lên xác bạn hai hàng liễu đong đưa trong tiếng gió u
của một ngày nắng chói chan trên đỉnh buồn, sau lưng những dãy mộ đất mới
đồi đẫm máu khi bom đạn vẫn nổ vang. đấp bên cạnh những mộ xây sơn trắng
Bóng chiều nghiêng nghiêng đổ nơi chạy dài thẳng tắp khi những tia nắng
nghĩa trang, đài tử sĩ với những bậc nhạt cuối cùng đang chìm dần vào tối và
thang cao vút, bóng người góa phụ với xa xa nơi thành phố phồn hoa, những
vành khăn tang quấn trên mái tóc đen ánh đèn sáng tỏa muôn màu. Nơi ấy, có
huyền, cô đơn lạc lõng với những hàng những bức chân dung vị quốc vong thân
mộ bia trắng, tiếng gió vi vu như réo gọi sáng tỏa trong công viên./.
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 60

