Page 267 - Đặc San TQLC 2026
P. 267
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
đây, xem lại đoạn phim và những hình ta ngồi đó xanh hàng bia mộ
ảnh cuộc đập phá ấy ông đã ngồi lặng áo nhung rêu cũng bạc dấu thù.
người không nói gì. Bây giờ nhắc lại
chuyện này tôi tin rằng lúc ấy nỗi đau Ta muốn hỏi người từ đâu đến
của ông như chứng kiến tận mắt cảnh bèo mây hạnh ngộ, có nhớ ta
người thân yêu ruột thịt của mình bị ta về từ những vùng, khu chiến
đánh đập đến chết mà phải bó tay! bọc kinh hoàng xương mất, để da.
*
Đó là chuyện về Tượng và Người. Ta muốn hỏi người, câu sinh tử
Tượng đã mất, không còn. Người đã về lại mắt trẻ thơ, môi cánh hoa đào
Hậu Cứ cũ, Doanh Trại xưa an nghỉ! trán cô phụ băng lời tình sử
Năm 1990, nhà thơ Khoa Hữu (Đại Uý tóc mẹ già phủ mặt chiêm bao.
Bộ Binh Ngô Văn Khoa) đi ngang qua Nghĩa
Trang Quân Đội Biên Hoà (xưa) ngậm ngùi Cái chết những con thiên nga trắng
đứng lặng trước khoảng trống của pho tượng ngàn năm tuyệt tích trời đông phương
Thương Tiếc đã bị chiến xa CS kéo sập đem anh hùng mạt lộ, chiến trường tận
đi mất tích, cảm khái viết bài thơ “Cái chết đâu trái tim của một gã cuồng?
của một tượng đá”
Xin mượn bài thơ này để khóc thương bức Đêm thập tự hàng hàng, vấn tội
tượng hai người lính TQLC năm xưa suốt đồi bạch dương chụm những đầu ma
mười năm sừng sững ngay trung tâm thủ đô oán sâu sương khói cao mù núi
VNCH, bức tượng ấy cũng đã chết ngay ngày sát thời gian, người, đá hay ta.
bi thương của dân tộc, của đất nước chúng
ta! . Mười năm, lại mười năm sống sót
chuyện dữ tan tành, đồng đội đâu
CÁI CHẾT CỦA MỘT TƯỢNG ĐÁ đất nghĩa trang nhớ hoang dại mọc
Si Dieu existe, que souhaiteriez vous qu’il quê nhà đây, cỏ mới, ngang đầu.
vous dise après votre mort.
(Nếu Thượng Đế có thật, khi qua đời anh Saigon 1990.
muốn được Ngài phán gì với mình?)
Tạc mãi đau thương người thành đá
ngồi canh đồng đội đã bao năm
cây súng gác ngang đời không ngủ
chiếc ba lô vai nặng vết hằn.
Người ngồi đó, mở trang bi sử
chiến bào như thấm máu chưa khô
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 257

