Page 224 - Đặc San TQLC 2026
P. 224

Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam



               Mỹ, những đứa con ấy không lúc nào xa  vọng  tuổi  trẻ và  toàn  dân  không lâu sẽ
               rời bố mẹ vì chúng ý thức được rằng tổ  đứng lên xóa tan bóng mây đen tối ấy,
               ấm gia đình chính là nơi chúng trông cậy  khi đó mới có một ngày về không phải
               và nương tựa vào để mai đây chúng sẽ             “áo gấm về làng” mà là ngày về đích thực

               được chắp cánh ước mơ.                           đúng nghĩa.
                      Bằng sự cần cù “một nắng hai sương”,
               chắt chiu “nhịn  mua  nhịn sắm”  của bố
               mẹ, giờ chúng đã đủ lông đủ cánh “bay
               xa” thật sự rồi. Dù ở nơi đâu, bố mẹ cũng
               vẫn là người nhớ đến các con nhiều hơn
               các con nhớ đến bố mẹ. Những khi chúng
               “vấp ngã” trở về, người mẹ luôn là người
               đầu tiên dang rộng đôi cánh tay yếu mềm
               để đón nhận, an ủi, bảo vệ các con. Đôi

               lúc ông định bán căn nhà vắng lặng này
               để mua căn nhà vừa đủ cho hai vợ chồng
               già ở. Nhưng bà vẫn khăng khăng:
               -“Để các con có về thăm thì chúng có chỗ         Ông sẽ về, nếu còn sống, để trở lại
               tạm nghỉ ngơi”.                                  thăm các chiến trường xưa, thắp lên nén
                      Tấm lòng của mẹ như thế đó…Ông  hương  lòng  tưởng  nhớ  bên  những  nấm
               cảm thấy xót xa nhớ đến mẹ già, người đã  mộ hoang của đồng đội, đi thăm anh em

               nhắc nhở ông hai tiếng Quê Hương khi  Thương Phế Binh đã phải chịu sống âm
               ông ra đi. Hình bóng lũy tre xanh, dòng  thầm tủi nhục từ mấy chục năm qua dưới
               sông  êm  đềm,  cánh  đồng  xanh  bát  chính sách kỳ thị của CS, và nhất là để tạ
               ngát...tuy đơn sơ, bình dị nhưng là những  tội  cùng  đồng  bào  vì  “Quân  Đội”  đã
               nét chấm phá mang ý nghĩa sâu đậm của  không bảo vệ được Miền Nam yêu dấu.
               yêu  thương,  bình  yên  và  hạnh  phúc.         Ông  từ  từ  ngả  lưng  trên  ghế,  mơ
               Những hình bóng ấy lúc nào cũng chiếm  màng lắng nghe tiếng hát của ca sĩ Duy
               vị trí quan trọng trong tim ông, giúp ông  Khánh:  ”Người  lính  già  xa  quê  hương,
               có nhiều nghị lực, cảm hứng đứng lên và  nghe  trong  tim  đêm  ngày  trăn  trở…”
               bước  tới.  Ông  luôn  mơ  ước  một  ngày  đang  phát  ra  từ  chiếc  TV  dưới  phòng

               được  nhìn  thấy  Quê  Hương  chan  chứa  khách,  đôi mắt lim dim,  ông chìm dần
               tình người, ấm áp Tự Do, Dân Chủ, một  trong giấc ngủ…
               Quê Hương không còn u ám “chập chờn         Mong  ông  sẽ  tìm  thấy  bóng  dáng
               bóng ma CS”.                                     Quê Hương êm đềm nơi đó thấp thoáng
                      Với tình hình trong nước đang có          hình ảnh Mẹ già yêu thương trong giấc
               những biến chuyển thuận lợi, ông hy              mơ./.







                                           Đặc San Sóng Thần 2026    Trang 214
   219   220   221   222   223   224   225   226   227   228   229