Page 145 - Đặc San TQLC 2026
P. 145
Tổng Hội Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam
lịch sử đã chứng minh điều đó. trong khẩu đội, điếu thuốc vừa loé sáng
Gió từ biển thổi vào thật mát dịu, tôi trên môi, bỗng một quả đạn pháo bay
lấy bao thuốc lá đã nhầu nát trong túi áo tới, tiếng nổ chát chuá mảnh đạn ghim
trận đưa cho từng người, mùi thuốc lá vào thân thể, người lính ngã xuống và tôi
quyện lẫn mùi thuốc súng bay tỏa trong đã hút điếu thuốc dang dở đó như một
không gian vẫn còn phảng phất vây lời tiễn biệt. Số phận người lính như thế
quanh một cảm giác chỉ có tại chiến đó, mong manh và nghiệt ngã hơn tơ
trường mới có được những cảm giác như trời, chiến đấu âm thầm, gục ngã âm
thế này với sự sống sót trở về sau cuộc thầm, bạn bè, người thân thương tiếc rồi
binh đao dòng đời trôi theo lãng quên có chăng là
chỉ còn lại nấm mộ cô đơn,
lạnh lẽo trong nghiã trang.
Mọi người đang hàn
huyên với nhau thì bỗng có
lệnh chuẩn bị để đón tiếp phái
đoàn chính phủ từ Sài Gòn ra
thăm, tôi nói với các người
lính trong khẩu đội sắp xếp
lại những vỏ đạn cho gọn ghẽ
và chờ đợi.
Mọi người đang nói về ngưỡng cửa Khoảng buổi trưa thì phái
hòa bình với cánh cửa chiến tranh đã đoàn đến, họ đứng trên một ngọn đồi
được khép lại sau một cuộc chiến huynh nhỏ nhìn về hướng chúng tôi. Áo vest, cà
đệ tương tàn đã hơn hai mươi năm ròng vạt bay phất phới trong gió, họ nói
rã. Với người lính trước mặt họ là cả một huyên thuyên những gì chúng tôi không
tương lai khi rời bỏ quân ngũ trở về lại cần biết mà chúng tôi chỉ mong muốn có
với quãng đời xa xưa có ruộng đồng bao ngay lúc này một thời gian dài để nghỉ
la, những dòng sông hiền hòa trôi chảy, ngơi sau một đêm dài bất tận.
họ sẽ quên đi những giây thép gai không Rồi buổi tối hôm ấy trên băng tần số
còn quanh đồn phòng ngự, những hố 9 của đài truyền hình Sài Gòn trong
mìn, bom đạn đã cày nát quê hương, phần tin tức thời sự, người dân thành
bước chân người lính sẽ trở về cầy lại phố sẽ được nhìn thấy một màn trình
đám ruộng xưa đã một thời hoang phế diễn đầy kịch tính của các ông đi thị sát
rong rêu bởi chiến chinh. mặt trận, một mặt trận đã hoàn toàn im
Điếu thuốc trên môi tàn thật trọn tiếng súng.
ven, trong lúc chiến tranh đã có biết bao Trời sẩm tối, tôi đi thả bộ dọc theo
nhiêu điếu thuốc cháy dở dang trên môi bờ biển, biển hôm nay sao mà bình yên
người lính, đã có một lần, một người lính quá! Không như những ngày trước biển
Đặc San Sóng Thần 2026 Trang 135

