TỔNG HỘI THỦY QUÂN LỤC CHIẾN VIỆT NAM

Chiến Sĩ TQLC hy sinh  

                                  Văn Tế Cô Thần Tướng Sĩ Trận Vong     

                             

 

                                                  

    

 ĐÊM NAY! Đông tàn bấc lạnh...đào hoa chớm nở chốn cũ heo may!

Lại nhớ...lại nhớ...lại nhớ về đường xưa trường cũ chập chờn như ẩn như hiện trong mây

Nào đâu bóng hướng dương vàng chiều tà bâng khuâng reo gió, hàng thông mơ hồ trong khói sương trùng trùng điệp điệp

Nào đâu Vũ Đ́nh Trường ngày nào...lập lờ ánh đuốc lung linh, trầm mặt, uy nghiêm tỉnh lặng

Ḷng lại xót xa quặn đau như cắt, gan bào ruột cắt...

Lại nhớ, lại nhớ phút lâm hoành, nhớ thuở xuất chinh

 

  “ Đêm khuya âm u ...ai thét vang, trong gió ngàn

     Thông reo vi vu ... ai khóc than, trong núi đồi

     Âm vang măi ... năo nề ... về nơi đâu ... nơi chốn ...xa ... vời.

     Vọng về đâu,... nghe xót xa ... ḷng

     Vọng về đâu ... non nước ... quê hương...”

 

Nương lối gió ,... âm u ... hồn tử sĩ

Dựa đường mây ... thấp thoáng ... bóng quân hành

Trăng chở gió ... cờ reo vui ... trước gió

Trống chiêng rền ... vang vọng ... tiếng quân ca

 

Lá nghiêng nghiêng ...rơi. Chén nghiêng nghiêng vơi ...

Chút ḷng xưa ... tâm t́nh ... xin vắt cạn

Ơi hỡi! Bạn đời đâu ... chốn lạ, miền xa

Nhớ ḿnh ... nhớ ta ... xin hăy về đây ...

·        Ôi ... Mới ngày nào !

Tên chỉ gió, bạt bốn phương tám hướng,

Cung dâu mềm chưa thoả chí nam nhi

Khí phách anh hùng thuở mới ra đi

Tung gươm bén! Thét vang trời ... dọc ngang ...ngang dọc

Kèn thúc quân! Trống trận khua dồn dập ...

Đă bao phen vào tử ... ra sinh

Đụt pháo, xông tên ... phá giặc, vây thành

Xông pha trận mạc ... rong ruổi 4 vùng

Lên núi cao, vượt đèo sâu ... heo hút gió,

Xuống đồng bằng ... qua sông nước ... mênh mang

Chẳng điều chi ! Ngăn nổi bước quan san

Chẳng điểu chi ! Mềm ḷng quân tử hán

·        Thế mà ... Ḷng Trời cay nghiệt, vận nước không lường,

    Than ôi ! Phút sa cơ ...đời đành thất thế

Rượu tiễn chưa tàn, men t́nh chưa bén

Bỗng dưng ! Đành dứt gánh ... ra đi

Trừng ánh mắt, ngửa mặt trông chiều tà rực lửa

Tay trong tay, c̣n gh́m chặt kiếm trận ... thư hùng

Đành bỏ quê hương ... quên ṿng thế tục

Bỏ lại người xưa ... bỏ bạn chung t́nh

·        Hỡi ôi ! Một phút sa cơ ... một đời đành thất thế !

Mô đất lạ ... chôn vùi thân bách chiến

Cơi sơn hà ... lấp vội nắm xương khô

Không mộ, không bia ... không ... lấy một nấm mồ

Không danh, không phận ...đành thôi cần chi điều ấy

    Danh hữu danh ... mà thân vô phận

    Có phận rồi ...danh tử cũng bằng không !

Trong ánh chiều tà, giữa cơi hừng Đông

Thân lạnh giá ... bơ vơ miền hoang dă

Đành để người thương ... mỏi ṃn thân hoá đá,

Ôm con thơ ... tuôn lệ tủi trong ḷng

Đă bao lần ... mơ ước với chờ mong

Một phút thôi ... rồi tan thành mây gió

·        Thôi th́ thôi ... bạn đă yên phần bạn

Vận nước suy vi ... thân phận bọt bèo

Hàng thế cô ... mỗ cùng bao cô tử

Cái chết thật dễ dàng mà sống thừa không dễ

Gác bỏ ngoài tai ... lợi danh trần thế

Gác bỏ ngoài tai ... cái nhục, cái vinh

Tội t́nh chi mà tắm gội bao năm

Duyên trần thế ... ba mươi rồi có lẽ

 Cơm Hậu Lê mà sắn khoai Hồ Nguyễn,

 Kẻ cô thần dưa muối cũng là ngon

Mượn h́nh hài đem trả nợ nước non

Giũ sạch mối ... thăng trầm cuộc thế

Gột rửa măi ... chưa phai mùi tục lụy

Gột rửa măi ... chưa lành thương thế kỷ

Cơn giông buồn, sông cách trở gịng sông

Được thua cỏn nương theo vận nuớc

Đúng sai tùy lịch sử phán suy

Vết đạn trong đầu, c̣n bào chữa làm chi

Có danh xưng nào, đúng sai nào... là chính nghĩa

·        Thôi hẳn thế ! Thời thế ... thôi đành thôi phải thế

C̣n chút lương tri, thâm sâu trong tận cùng ư nghĩ

Chút tâm t́nh xin trang trải ... lệ vong nhân

Lấy đèn thay trăng sao, lấy t́nh trắng trong thay nghĩa khí ...

Chén t́nh ... chén Nghĩa ... chén đời anh em,

Giọt lệ muộn màng ... Ô hô!  Nghĩa t́nh sâu nặng

Giọt vắn, giọt dài ... Nhớ các bạn tri âm

·        Thôi th́ ... hương hoa đạm bạc, một chút thành tâm

Miếng đỉnh chung chẳng phụ lộc trời

Cuộc thế có sao ... dẫu âm dương đôi ngă cũng là

Nhất nhật đồng môn chung sở ư

Vạn dạ chung t́nh tưởng cố nhân

Xưa, hỷ nộ ái ố cùng chia

Nay, cách biệt trời sầu đất thảm

·        Cố nhân xưa có câu:

“Ôi nhân sinh là thế ấy.

Như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao

Ba mươi năm hưởng thụ biết nhường nào

Vừa tỉnh giấc ... nồi kê chưa chín”

·        Nay những tưởng:

Ôi cuộc thế! Thường được hơn thua thiệt

Ṿng hào quang thực giả không lường

Gặp vận may th́ khí thế

Sa mệnh bạc đành thôi ... thôi đành thế

Đạo thánh hiền biết đâu ứng xử

Lẽ nhân t́nh nay khác ngày xưa

Uống bao khổ ải cho vừa

Ăn sao qua bữa lọc lừa nợ duyên

·        Thôi th́ ... Thôi ta cùng ngồi xuống đây

Chén thù chén tạc cho khuây nỗi đời

Rượu ngon c̣n bạn để mời

Tri âm mấy thuở, khóc cười mấy khi

·        Ô hô ... Ô hô! Thượng hưởng, thượng hưởng!

 

                                                             Đêm 05 tháng 12 năm 1999

                                                                  THY HOÀI

                                                            ( khoá Huỳnh văn Thảo)        

 

 

 

 

E-mail the Webmaster with questions or comments about the Web site