TỔNG HỘI THỦY QUN LỤC CHIẾN VIỆT NAM

                           

Tạ Tnh

                                                                                                              

                                                                                                                          Ấu Tm

Anh! ngồi xuống đy bn em, em sẽ ni cho anh nghe bao nhiu l chuyện đ v sẽ xảy ra. Caf đy anh, em chỉ cho một muỗng đường như anh dặn, bnh ny em mua ở tiệm Brodard anh thch, g nữa nhỉ, cỏ tương tư của anh, anh xem em mua bằng được Pall Mall đỏ. Em chỉ cần anh ngồi im lặng nghe em no.
Anh đốt thuốc ln đi, mi khi nồng nn lm em dễ nhớ những kỷ niệm xưa Kỷ niệm xưa, một phần đời của em, phần đời đầy hoa mộng .
Ngy ấy anh goị em l b, lc đầu em khng chịu nhưng sau đ em quen đi, v thch th khi được anh ku b ơi! b
Anh nhớ tại sao mnh yu nhau khng? lc ấy em ngy ng xấu ỉn như c thin nga con, lc chưa thay lng mới, anh th tới nh v anh Đạt. Cc anh c ba người nối khố cng nhau, anh Đạt, anh Cn v anh, b chỉ để cc anh sai vặt, c ph, thuốc l. Xong Trung học, cc anh cng vo trường qun sự, d cc anh đủ mọi điều kiện để được ở nh khng cần đi lnh, cc anh mải m thế sự qun mất em vụt lớn, tuổi 16 biến b từ c vịt thnh c thin nga nh nhảnh, mắt long lanh mắt, mi mọng mị mi, thm mi tc xa di ng ả. Cc anh hết hồn khi nghe b tm sự:

 

- b muốn c bồ,

 

anh Đạt gầm gừ: 


-nứt mắt by đặt, học khng lo bồ với bịch, lần sau anh về m xuống hạng anh đt đt.


B lm g sai đu, bạn b đứa na cũng c bồ, tụi n kể b nghe rm rả, no l anh ấy học Chu-Văn-An, no l anh ấy trưởng khối thể thao V Trường Toản, đến con nhỏ xấu m hơn b l nho? Lan m cn kể c bồ học trường Bch khoa Thu? Đức th tại sao b lại khng c. Anh! lc ay^' lm sao b đủ khn m xt đan tụi n chỉ ba xạo ra vẻ ta đy đ lớn.
Thế m anh đ đến, bất ngờ khng cho b biết. Hm ấy cả lũ tụi b đang bu quanh hng b ba, trước cổng trường, anh dừng xe, bộ qun phục lm b nhận ra ngay nhưng vờ vĩnh như khng thấy, đến khi anh hin ngang đến tm, mặt b cứng lại, bừng ln, tay chn thừa thi, ngay đến chiếc cặp để dưới chn cũng lăn kềnh ra đất,miếng b ba vừa cắn khng sao nuốt xui xuống cổ, anh ơi! tnh huống anh gy ra ngy ấy đến chết b khng qun, lũ bạn của b cũng khng hơn g, mắt tụi n tron` xoe, miệng đứa no cũng đầy b ba, nhưng tụi n tỉnh nhanh hơn, nhất l con Lan, n nuốt ực một ci, v l lắc hỏi:

 
- Ch tm ai ch?


Anh trả lời


- Ch đn em ch


Nhỏ Quỳnh khng vừa:

 
- M em của ch em l ai


Lc đ biết phải lm g, b vội cứu nguy:

 
- L tao

 
Bao nhiu nh mắt của lũ bn trời khng mời Thin Li cng quay nhn b, miệng tụi n h ra, đồng thanh:
- Hả,
Lấy lại bnh tĩnh, mặt b vnh ln, (d n vẫn đỏ như ng mặt trời buổi sng)


- Chứ sao!.

 
Vừa ci xuống lấy cặp, vừa ni vội với b hng:

 
-Mai con trả nghe d

 
Rồi quầy qủa đi ra với anh. Tiếng my xe rn r, b điệu bộ vn vạt o di, để cặp ln yn sau lưng anh, tạo ranh giới giữa hai đứa, rồi mới ng ln, vịn yn xe để cng anh chầm chậm nhập vo ging phố. B biết sau lưng, những nh mắt d hoỉ, những cu chuyện bn thảo đang nổ như bắp rang về tụi mnh.
Sng hm sau, tụi n bu b như thể b mọc tai lừa, hay mũi b di ra trăm thước, tụi n hỏi hỏi v hỏi, b tha hồ lu lo như khướu về anh. Thế l bồ của b hạng nhất v l lnh.
Từ hm ấy, cứ về php l anh đn b. Rồi khng biết từ bao giờ chiếc cặp khng cn lm ranh giới chia đi m ngoan ngon nằm trn gỉo xe pha trước, tay b khng nắm yn xe m nhẹ nhng vịn nhẹ lưng anh, cũng khng biết tự bao giờ anh c php của Mẹ chở b đi chơi phố sau bữa ăn chiều. Nếu c anh Đạt ở nh thế no anh Đạt cũng bảo :

 
- My chiều n, mai mốt đừng mch tao n gấu,

 
Anh đu biết b c biệt danh l gấu, v c lần tức mnh b cắn anh Đạt một pht sut t rch da.
M ai bảo khi c bồ l học dốt ? lần no về anh cũng lo việc họ c hnh của b, những bi l ha, những đạo hm hc ba lm b đin đầu ngy trước, tự dưng c anh tụi n trở nn nhu m, để b tha hồ đa giỡn. Thầy l ha, c dạy tan ngạc nhin, khng hiểu tại sao b đột nhin học giỏi, nếu thầy c biết l do chắc hẳn thầy c sẽ khuyến khch lũ học tr c bồ như b hết.
Phần thưởng anh cho, ngoi những vin mai Tn-Định cn cafe Hầm Go, nhạc qan Văn, b gia nhập vo thế giới của anh c những ging nhạc tnh tiền chiến, c những khắc khoải lo u v ho hng trai trẻ những điều ấy lm b nể phục anh nhất trn đời ( dĩ nhin sau bố của b). Tm hồn b ngy cng trn lấp bởi anh, từ những quyển sch anh bảo phải đọc, như Cậu Hong B cuả nh văn Php Saint Exupery, Tm tnh Hiến Dng thơ của Tagor, Cu chuyện dng sng của Herman Hesse, đến Nam Hoa Kinh của Trang Tử.Trước đ b chỉ biết Tự lực Văn đon, tuổi hoa tm, hơn một cht l những chuyện tnh lng mạn nhẹ nhng, Kiều Giang, Đỉnh gi h, Tr Hoa Nự........nhiều nhiều lắm , anh dạy b nhiều hơn sch vở, anh cho b bao nhiu l bao nhiu kiến thức, sch của anh cng ngy cng sang nh b ở đng hơn, cũng như anh ở nh bnhiều hơn nh mnh, khng phải v anh Đạt nữa, m l : v b.
Bạn b bấy giờ chấp nhận ci ring của b, khng cn nu ko chờ mong b cng nhập bọn ph phch, m để mặc b ngơ ngẩn nhớ anh, yn lặng một mnh viết thơ cho anh, mỗi khi anh khng về được.
Rồi đến ngy anh mn kha , nhn đơn vi. Anh thật sự đối diện với chiến tranh, hnh qun miệt mi, khng cn những lần về php để b tung tăng phố phường c anh bn cạnh, b theo di tin chiến sự nơi no c đơn vị anh đến , khi no đơn vị anh dời đi. B nhớ anh quay quắt nhớ. Khng c anh bn cạnh b lại cng chăm học, b muốn đ l một cht qu dnh cho anh những ngy anh về. Anh Đạt theo Nhảy D, anh Cn v anh Thủy Qun Lục Chiến, ngy ngy b thm một việc nữa vo thời kha biểu của mnh l đợi thơ anh. L thứ nhất b đnh một sao, l thứ hai hai sao, mỗi lần nhận thơ l một lần b khc, nhớ anh. B tm mọi cch để lấp khoảng trống vắng anh, cuối tuần sau khi đi lễ sng, b theo Nghi Sinh Việt Nam đi cng tc x hội khắp nơi, từ viện dưỡng lo, viện mồ ci, đến trung t m Chnh Hưng l nơi cải huấn trẻ em hư hỏng, bụi đời v những c gi lỡ lầm bn thn nui ming. Những nơi ny cho b tầm nhn rộng hơn về cuộc đời trước mặt, bao nhiu mảnh đời đau khổ, bao nhiu nạn nhn chiến tranh. Ai l người khng thm một cuộc đời tốt đẹp, c c gi no khng thm một mi ấm gia đnh, c ch b no khng thm một ấp ủ yu thương. Tại sao phải c nh cải huấn?
Thơ viết cho anh ngoi tm sự ring tư cn l bản tường trnh cho anh biết những g b học được ngoi trường lớp, trong khi cạnh mnh b bạn vẫn an vui giỡn hớt, bon chen, đua đi, đỏm đng, b lặng lẽ trưởng thnh v c người yu lnh chiến. Đi khi cũng c vi anh chng thư sinh đẹp trai theo đuổi, b tự hỏi họ c biết ơn những ngươ lnh như anh?( anh của b nếu muốn đ đi du học), cn bao nhiu thắc mắc, tại sao c chia ly, tại sao c chiến tranh, tại sao c chết chc, tai sao thin hạ loi người khng chỉ yu thương nhaủ? taị saọ....? taị saọ....? những cu hỏi ấy lun trong đầu b, để khi anh về b ni qun cả thở. Anh ngồi im lặng nghe thả những vng khi thuốc tan nhẹ như my, để b cu kỉnh: 

- Sao anh khng ni g hết,

 
Anh bảo: 
- Anh đang thu những lời b ni, khi no buồn anh lấy ra nghe


Cầm tay b, anh bảo
- ừng hoi nghi nhiều qa khng tốt b ạ, hy tin cuộc đời ny, người tốt nhiều hơn kẻ xấu.

 
Anh biết từ lc no b yu anh khng? Từ khi b lun cầu Đức Mẹ Hằng Cứu Gip cho được lm vợ anh. B tm sự với mẹ, mẹ bảo: 
- Lấy chồng lnh khổ lắm con ạ, nay đy mai đsống chết khng biết đu m lần,
B ci:

- Sao bố cũng l lnh.
Anh ơi trong đầu b lc no cũng mơ mộng,mnh sẽ c 2 đứa con trai, hai đứa con gi, khng như mẹ chỉ c mỗi anh Đạt v b. Gia đnh mnh m ấm, anh l chồng b l vợ, b trung y vừ a l c gio dạy con mnh dạy cả con người ta, m anh đ ni g với b đu? Anh chỉ đng vai anh bồh cho lũ bạn b sợ thi m. Nhớ lần anh Cn bị thương nằm ở qun y viện đường Nguyễn Tri Phương hai đứa đến thăm, anh Cn chọc:
- Sao! cn muốn c bồ nữa khng c ?
B đỏ mặt, anh Cn điềm đạm, 
- B lớn thật đ nghe, mai mốt lấy chồng phải mời tụi anh ngồi bn danh dự
B định ni b sẽ mời anh Cn lm rể phụ cho anh, nhưng mắc cở lại thi , phải để anh tỏ tnh với b, chẳng lẽ b ni cho anh nghe b muốn lấy anh lm chồng.
Rồi mnh đi uống sinh tố Ng Su, hai đứa vừa ku xong, cả lũ bạn từ đu xuất hiện, th ra b qun mất ngy trực tuần, tụi n ồn o chọc ph m anh tỉnh bơ vui vẻ đi tụi n. Bạn của bđều thch anh v anh người lớn, khng như những anh chng vớ vẩn thnh phố, cng ra vẻ người lớn cng lộ ra mi sữa của mnh. Chiều ấy v nhận hối lộ qa nhiều m bạn b cho b đi chơi với anh khỏi trực. Hai đứa xem phim Doctor Jhivago, b khc mi mẫn v hai nhn vật chnh yu nhau m khng được bn nhau, anh chọc: 
- Phim c đạo diễn b ạ


Tối ấy trn sn thượng nh, nhn sao đầy trời b hỏi
- Sao no của anh ?
Anh chỉ
- Ngi sao sng nhất 

- Cn sao b đu ?

Anh ni:
- Anh cất trong ti anh rồi
Nhn anh chỉ vo ti o bn tay tri, nơi c tri tim, b thấy hồn mnh xao đi mợt nhịp, anh ni tiếp: 
- Anh mong ngy no khng cn chiến tranh, anh c nhiều thời giờ hơn với b, bạn b anh cũng thế, tất cả đều mong một ngy ha bnh để c vợ c con, tạo một mi ấm cho chnh mnh. B xem by giờ đến yu m anh khng dm nghĩ đến nữa l
b hỏi
- Tại sao? 
Anh bảo
- Lỡ chẳng may nằm xuống..
B vội lấy tay bịt miệng anh la hoảng
- Anh khng được ni bậy, b thương anh , anh khng được ni bậy 

 Anh ko b va lng, vng m của anh như bảo bọc chở che, b ngước mặt nhn anh, nụ hn đầu anh cho b, lm hoảng hồn những v sao, v c Trăng lưỡi liềm cũng chui vo my để trốn.

Anh! đốt thuốc thm đi, mi khi thuốc nồng nn gợi cho em bao nhiu kỷ niệm. Anh cho em thời mộng mơ thiếu nữ, anh cho em hnh trang vo đời, anh cho em hiểu YU l g, khng phải chết trong lng một t, khng phải chỉ l lng bng khung, m l nhiều nhiều lắm.
Anh ơi, bao nhiu đổi thay, bao nhiu đớn đau oan tri, v yu anh m em vượt qua tất cả, chỉ một nụ hn của anh lm tn vật m em của anh, b của anh sống qua bao nhiu bn ba bo tp.


Anh Đạt em trong trận đnh chiếm Cổ Thnh Quảng Trị bị thương liệt nửa người, chi. Ngọc bồ anh, vẫn tới lui săn xc như vợ hiền, d em biết gia đnh chị nhiều lần muốn gả chị cho những người giu c theo đuổi chị. Mẹ em cũng khc m ni với chị :
- Đạt đ c bc lo rồi con phaỉ lo đời con, lẽ no cứ thế.
Chị chẳng ni g. Sau khi gia đnh chị đi Php, chị đến ở hẳn nh em. Anh Đạt em nhiều lần hờ hững đuổi xua, chị chỉ khc. Một lần em nghe chị ni với anh ấy:
- Em chỉ biết mỗi anh, em chỉ yu mnh anh, d anh mạnh khoẻ lnh lặn, hay anh ci cụt đui m, em chỉ yu mnh anh, đừng nghi ngờ tnh em, nếu mnh khng thể c con với nhau, cn bao nhiu em b mồ ci, em chấp nhận anh, hy chấp nhận em.
Em hiểu anh Đạt em yu chị biết bao, muốn chị hạnh phc, khng muốn chị khổ thn bn anh chồng bại liệt, chỉ cn mỗi ci đầu, nhưng by giờ anh em kh hơn rồi, với mối chn tnh của chị, em thấy anh đ lấy lại nụ cười, nhiều khi chị m anh ấy vo lng lm em hối hn, tại sao ngy ấy em khng gh anh một lần thật chặt . Bố em mất trong t. Em bỏ học, giấc mộng thnh c gio, c anh lm chồng, c bốn đứa con với anh thnh chuyện cổ tch, anh đ hỏi cưới em đu, ngoi một nụ hn sẽ theo em suốt kiếp. Em vo đời với những mảnh knh vỡ mu hồng em từng đeo trn mắt, những mảnh vỡ nhỏ nhoi ấy lu lu lại lm thốn tim em.


Anh ơi, em xin anh lần ny l lần cuối em đến gặp anh, ngồi bn anh như con sc nhỏ gậm nhắm nỗi buồn ring cng anh. Anh ơi em sẽ lấy chồng, lấy ngươ em định mời lm rể phụ cho đm cưới tụi mnh, đ 18 năm rồi anh ạ ngy anh cng em đi thăm anh Cn. Anh ơi thời gian khng lm em thay đổi, mọi việc em lm, em đều tnh tan so đo với anh, anh đồng phải khng. Em v anh Cn đ lm giấy hn th ở phường Quận , giấy tờ đi tị nạn ở Mỹ đ hon tất hết rồi, chỉ cn 2 tuần nữa thi em sẽ xa VN đi mất ht về phương Ty mịt m lăn lắc, anh chc phc cho em anh yu nh, c ai như em yu say đắm một người rồi lm vợ người khc. Em tin anh Cn hiểu em m khng chấp, vả lại anh ấy vẫn l bạn tốt của anh m.
, anh xem bao nhiu thơ anh viết cho em, những mười hai  tờ thơ, mười hai  ngi sao em đnh dấu, trả lại anh đy, cả tập nhật k ny nữa, anh giữ hết cho em anh nh. Em khng muốn anh Cn buồn ,vả lại đy l chuyện chỉ ring hai đứa mnh em khng muốn ai xen vo. Cũng như nụ hn nhiệm mu cuả anh cũng chỉ mnh em biết , nhớ lại một lần thầy em vo lớp trễ, nhỏ Quỳnh bạn em ln bảng giảng giải về nụ hn, em nghe m cười thầm v em biết n đang tưởng tượng, anh nhớ nhỏ Lan khng?, n gn giữ cho em những l thơ ny đ, khng c nhỏ Lan c lẽ anh chẳng được nhn thấy những kỷ niệm cũ kỹ ny, như những quyển sch hai đứa mnh trn trọng gn giữ, người ta lấy xe ba bnh đến chở đi mất biệt,chả bao giờ em cn thấy lại
Uống hết caf đi anh nguội hết rồi, cn điếu thuốc cuối cng anh đốt nốt ln đi, em phải về đy, kẻo mẹ mong, giờ ny chuyến xe cuối sắp đến, em phải về thi. Hn em đi anh! lần cuối cng ny.

---------)0(------

Dng nhỏ nhoi của c b khuất rồi, ngoi tầm mắt ti. Ti biết c đ lu lắm. Ngy đ ti cn trẻ chưa hiểu chuyện g, tại sao quanh ti im ắng lạnh lng, nếu c nhiều người đến, thế no cũng chỉ l những than khc no lng, cho đến một ngy, ti biết nơi ti ở l Nghi Trang Qun Đội, nơi chốn cuối cng cho những người trai đền xong nợ nước. Ti hnh diện được ở đy, ti m thầm chia xẻ những buồn đau mất mt của mọi người. Nhiều lắm ti thấy nhiều lắm, những linh hồn vương vấn trần gian khng siu thot, những linh hồn than thở dưới đm trăng, những linh hồn nhập vo pho tượng lnh, lang thang đi vo nh dn xin nước uống hay đn xe qa giang về Sa-Gn. Năm 1972 ma h đỏ lửa, tang tc, đớn đau, nh vĩnh biệt khng cn chỗ trống, những người lnh ban chung sự gầm mặt lm nhiệm vụ, ti khc cng họ, bao nhiu anh lnh trẻ nằm xuống, bao nhiu mu xương đ đổ thấm ướt mảnh đất nhỏ b Việt-Nam, khăn trắng như my, nước mắt như mưa, đổ thm cho trn nỗi thống khổ loi người. Ti khc cng người vợ trẻ đang đợi ngy lm mẹ, ti khc cng b mẹ gi tc trắng phau ngất lịm trước ảnh con mờ khi v ti đ khc với c b học tr o trắng.
C v bạn c( ti nghĩ thế) đ đến nơi ny cng một người lnh TQLC, cả hai như lạc loi trong thế giới người lớn, khng biết lm g cho phải với cảnh tượng ti tin lần đầu tin cc c chứng kiến. Khun mặt c ti xanh tm kiếm, rồi gần như bay c đến bn khung ảnh: trung y H H ., c phục xuống, vai rung nức nở ti nghe giọng c nghẹn ngo ku: anh ơi rồi hết, khng kể lể chỉ lịm đi. Sau ln khi nhang nghi ngt, khun mặt người qa cố với nụ cười buồn như linh động, như sống lại, nh mắt cũng chừng rưng rưng. Bạn c du c đứng dạy, c lết đến bn chiếc hm gỗ được l Quốc-Kỳ phủ kn, rồi m chong, ve vuốt vỗ về, c p m, c p mi ln n, chừng như muốn mở nắp o quan, chừng như muốn nhn anh lần nữa, c muốn tin thn xc anh được liệm sau lần gỗ v tri, c muốn go, muốn ht, nhưng chỉ những ging lệ tun di cm nn, va sợi tc bết thm vo lm khun mặt hằn niềm thống khổ. Khng gian quanh ti lc ấy ngừng hẳn lại, ti chỉ ch đến c, nghe tiếng vỡ trong lồng ngực b bỏng v điếng ngất cng c. Bạn c cố xốc c ln, hai tay c gh chặt o quan, bạn c thảng thốt : Thương ơi tỉnh lại đi, anh H. ơi! đ? Thương về, anh H. ơi! tự dưng c như tỉnh hẳn, khng vướng vu, cng bạn đi ra khỏi nh vĩnh biệt, khng cần ai di bước, c đi vững vng, thanh thản, khng ai thấy trung y H. du c, chỉ mnh ti thấy được.
Từ đ c đến thăm mộ rất thường, vi lần với người lnh đ đưa c đến lần đầu, nay ti biết anh tn Cn. Mỗi khi đến c thường ngồi tr chuyn rất lu, khi về Tr.U H. lun theo c đến cổng mới quay vo, ng khng siu thot c lẽ v tnh c dnh cho ng qa nặng.
Sau thng 4-1975, bẳng đi một thời gian di khng thấy c, ti cứ nghĩ c như một số người đ thot đi, nhưng rồi bất ngờ c trở lại, mi tc khng xa di,m bi cao trn t, khng cn t o thướt tha, m l chiếc o b ba mu tối, da c xạm đen, nt dng kiu sa thay bằng dng tất bật gnh gồng.
Thời gian ấy nghĩa trang bị đo bới lung tung, một số mộ bia bị gỡ mang đi, ti nghe ni họ dng đ ny để lt nền nh. C vẫn tm đến ngồi ni chuyện với người đ khuất, nhiều lần c bật khc, người lnh trẻ khng ni được nhưng anh vỗ về c tru mến. Ti thương họ biết bao, ước gti c thể cho anh sức sống của tỉ.


Pho tượng Tiếc Thương ngoi cổng cũng bị ko đi, những oan hồn tử sĩ thường mượn bức tượng ny lm xc nhập vo đi lang thang đy đ những đm trăng, nay chẳng cn nơi dựa đỡ, tiếng rền rĩ nhiều hơn, những ngi mộ bị bỏ phế nhiều hơn, những oan hồn khng siu thot nhiều hơn, v ti cũng tn tạ theo nỗi buồn của họ.
Hm nay c lại đến. c mặc o tơ vng ng ả, tc c xa di, c ngồi rất lu, chm từng điếu thuớc, đổ từng gịot caf, v đốt bao nhiu l giấy, c khng khc, khun mặt c an nhin, người lnh ngồi nghe c no, ti thấy anh khng bồn chồn khổ sở như bao lần trước, anh nhẹ nhng thanh thản. Khi c vềrồi anh tan thnh ln khi mỏng bay thẳng ln cao, ti biết, sẽ khng bao giờ ti cn thấy anh lần nữa. Anh thật sự đi sang thế giới khc.
Ti, cy liễu được trồng trong Nghi Trang Qun Đội đ chứng kiến mối tnh ny.


-----------)0(---------------



Thế l xong Thương xa ti rồi . Dng o tm nhỏ nhoi khuất hẳn vo lng chiếc my bay ồn o phun khi . Ti đứng trn sn từ biệt sn bay Tn Sơn Nhất hơn hai tiếng đồng hồ dưới nh nắng mặt trời nng gắt để chỉ nhn thấy t o Thương phất bay như vẫy cho từ biệt . Người ta như nm đng nghẹt trong khoảng sn thượng nhỏ xu , phải chen lấn cật lực ti mới được đứng st cạnh lan can , may ra Thương nhận ra ti cn lẩn quẩn bn Thương đến pht cuối cng , trước giờ xa cch, đứa vẫn đng Đng , đứa ht đng Ty .
Ti với Thương đ chia với nhau bao kỷ niệm, những ngy vui như chim, những năm buồn như đ .
Hồi cn đi học, trong trường t ai biết hai đứa l bạn nhau, giờ chơi Thương đứng nhn ti nghịch , chỉ khi về nh Thương mới đến tm ti . Thương dịu dng nhỏ nhẹ, ti tri lại ồn o ph phch, vậy m khng hiểu điều g rng buộc Thương gởi gấm ti tất cả nỗi niềm, từ tnh yu đối với anh H., đến chuyện quyết định lm vợ anh Cn . Ti đ cho Thương ngoại lệ l khng ru rao, chọc ph chuyện tnh của n , điều ny với ti ngy cn đi học l một ưu đi, ti khng thể tưởng tượng ra được tại sao con gi phải cần c bồ, c người yu .
Ngy anh H. tử trận , l ngy nhỏ bạn ti thnh người lớn thật sự, thay v u buồn ủ rũ n lại cứng chắc như đồng, ti thấy mnh con nt hẳn đi dưới mắt n, ti chưa hềc manh tnh no vắt vai th Thương đ đau đớn v người yu bỗng nhin ho thnh thin c? Mối tnh đang thắm thiết bỗng ha thin thu. Hnh ảnh n rũ ra trước tin anh H. mất, khun mặt n đanh lại khi ra khỏi nh qun lm ti nhn anh Cn i ngại , đang ở trường, anh Cn tới, hai đứa tht ln xe jeep khi anh bảo anh H. đang trong nh thương, rồi chỗ đến l nghi trang qun đội, rồi nh vĩnh biệt , ti khng tưởng tượng nổi ti sẽ thế no trong tnh huống như thế .

Biến cố 30 thng Tư 1975, c học tr của trường lớp ngy xưa trở thnh con nai ngơ ngc trường đời, Thương bun bn, xốc vc cng mẹ chăm sc anh Đạt bị liệt nửa người v đạn hủy hoại dy thần kinh cột sống . Biết anh ngy xưa đẹp trai, hoạt bt yu đời, đến khi nhn anh b tay lệ thuộc vo mẹ v em mới thấy sự tn nhẫn, phi l của chiến tranh .
Thương cn phụ mẹ bới xch thăm nui ba của Thương bị t khng n trong trại học tập cải tạo, cho đến ngy nghe tin bc mất bỏ thy ngoi Bắc . Thương bạn ti cng lc cng cứng cỏi hơn , nhưng cũng c những hm Thương ngồi cạnh ti nước mắt lăn di, hỏi mi mới kể lể , chỉ trong tơ tc l tiu đời con gi v thằng đn ng đng tuổi cha ch, bao lu gia đnh Thương tin tưởng . Ti nghe v xt xa , chỉ biết siết tay bạn thật chặt chia xẻ , bạn ti đẹp qa dưới mắt ti .
X hội VN sau thng Tư 1975 trở thnh bt nho, con người như sống trong ci hộp nhỏ nhoi, phải tự thay đổi chnh mnh để thch hợp với chế độ mới, ti v Thương bị sống trong x hội cắc k ny, xanh xanh đỏ đỏ , mạnh ai nấy tm cch sống cn dưới quyền cai trị điều khiển của một thể chế kỳ lạ . Nếu dng chữ ngu dốt th cũng tội, m khng dng những từ ny ti chẳng biết dng chữ g để diễn tả . C một c bạn cng lớp , đi đạy học , một hm xấn xổ đến nh, ko ti ln gc, đng cửa lại v bảo :
- My để tao chưởi thề cho đỡ tức
V đi mi xinh xinh của n chưởi thật , n dng chữ Đ-M hẳn hoi , chứ khng phải những cu thng thường hoa mỹ m người c văn ho thường ni xa gần, như thế đủ biết c nng đin đến mức độ no . Th ra anh chng hiệu trưởng chưa học xong tiểu học, p uổng, ra lệnh, xuống chỉ thị cho c gio đ trải qua bao đoạn trường khổ aỉ sử kinh để lấy được mảnh bằng đi dạy học, phải dạy học sinh theo đường lối , gio n của chng . Như thế văn ha x hội c suy tn cũng khng l điều ngạc nhin .
Khi mọi người phải xắp hng đi mua từng kilogram gạo , từng phn vải tm, tnh theo tỉ lệ đầu người , con người bỗng lệ thuộc vo miếng ăn, manh o đến nỗi qun mất ngoi những nhu cầu thường nhật nui sống thn xc, người ta cn cần một nhu cầu khc nữa l tinh thần, khng c đời sống tinh thần , loi người khc chi loi th .
Rồi nh nh tm đường vượt bin, người người tm đường vượt biển bằng mọi ga, ngay đến cả sự trinh tiết . Ai cũng muốn thot , khng hiểu r muốn thot ci g, thot ngho đi, hay thot dốt nt , thot cộng sản hay thot định mệnh , c lẽ v qu ngột ngạt, con người VN trong thời điểm ấy muốn ngoi ln hớp khng kh như đn c mắc cạn , v người ta đi . Lường gạt nhau để đi , ginh giật nhau để đi , những gia đnh ngy xưa c tiền , c vng giao con gi cưng cho những tn đn ng khng quen biết đẫn đi , hỏi đi đu ? đi vượt bin , thot th t , bị dở dang nhục nh th nhiều . Ti cũng vi lần đi , tiền bạc mất, lơ ngơ lớ ngớ như lạc vo bt qui trận đồ, tự dưng bỏ nh bỏ cửa bỏ cha mẹ bạn b theo một người lạ hoắc lạ huơ, n bảo mua v xe đ xuống Sc Trăng, th đi Sc Trăng, bảo đi Rạch Ga, th đi Rạch Gi , khng biết n đưa đi đu đến đu , rồi như dn ăn lường ăn giựt, mặt lc no cũng ci gầm, sợ sệt , ln ln lt lt , lẻn vo nh ny, chui vo nh nọ trốn chui nhủi để đợi đến ngy ln tu đi biệt xứ . Cũng may ti chưa từng bị bắt v t v nhanh tay đt cho mấy tn yu tinh du kch x vng Rạch Ga va trăm, n lm lơ cho ti lủi trốn . C lần nằm trong đm cỏ cao gần bi (nơi cho người xuống tu tam bản hay cn gọi l taxi để ra tu lớn) ti chứng kiến cảnh c gi dễ thương thnh phố SiGn đi vượt bin, bị lũ tru ngựa đưa đường thay nhau hm hiếp m khng sao lm g được, n m biết c ti , chắc g n tha , khng ai binh vực chng ti v đn ng đ bị tụi n chia thnh từng nhm nhỏ đưa đến nơi khc .
Đời no buồn hơn đời Thương , ti v cc bạn ti thời điểm ấy , chng ti , những chứng nhn đau thương sau thng tư năm 1975 , bao thiếu nữ mơn mởn đo tơ, mộng đẹp tương lai đầy trước mắt , bỗng mất phương hướng sống trong đm sương m dầy đặt , đứa bị lấy chồng cho xong đời con gi, đứa c con m khng biết của thằng no trong đm đy v xc thn mnh sau lần vượt bin thất bại . Đứa về kinh tế mới , đo đất bị đạn đứt hẳn một chn, chống nạng đi bn v số . Đứa lang thang khng nơi nương tựa v nh bị nh nước chủ nghĩa tịch thu . Đ ứa đi vượt bin mất tch . Đứa cng đường bn thn nui gia đnh . C đứa bị bắt khi đang đi ăn cướp ! Trời ơi l Trời ! trăm lần ti ku thảm thiết, hnh như trời cũng trốn đu mất, khng đp lại tiếng ti .

May mắn sao Thương của ti lướt qua nhẹ nhng , ti vẫn tin vong hồn anh H. lun bn cạnh ph hộ cho Thương . Ngy anh Cn được thả về , Thương mừng như chnh người thn quen trở lại , khun mặt khắc khổ sau bao năm thng đọa đầy , lm anh khc hẳn , khng cn nụ cười rạng rỡ, chỉ những cau my lo lắng , anh bị theo di bởi cng an khu vực , nn kh lng m bỏ nh vượt bin , anh bỗng trở thnh ng đạp xch l , v c khch thường nhật l Thương . C anh Cn, Thương đỡ khổ nhiều về tinh thần , anh Đạt của Thương cũng vui hẳn ln , khi chiều đến anh Cn bồng anh Đạt ln xe chở vng vng hng mt . Hnh ảnh ny khng hiểu sao cứ lm ti rưng rưng khi nghĩ đến .

Ngy Thương hỏi ti nghĩ g khi anh Cn xin bảo bọc đời Thương ? Ti nhn vo mắt n v hiểu su trong đy tim n vẫn cn hnh dng người xưa . Con nhỏ kh nghĩ cũng đng nhưng ti khuyn n Khi một người chết đi, th người kia vẫn cn phải sống cuộc đời của họ , dĩ nhin nếu được như chim Loan Phượng th tuyệt đẹp, nhưng mnh l người khng phải l chim , cn Mẹ , cn anh, cn bạn b cn x hội . Tnh yu nếu c, sự thuơng yu nếu cn ginh cho người đ khuất phải thể hiện bằng đời sống của mnh , chuyện ở vậy suốt đời để tang cho người tnh đ chết v chiến tranh, theo thơ văn th c vẻ đẹp, lng mạn, tnh tứ, nhưng với đời thường th khng hợp l cht no , nhất l trường hợp của Thương , đ l vợ chồng chi đu ? ngoi nụ hn đối với Thương l lời đnh ước , vả lại để tang cho người yu hơn mười năm với ti l qu đủ . Ti thnh nh hng biện , dng hết mọi l lẽ, để thuyết phục con bạn ti , nghĩ cũng ấm ức, n th anh H. , anh Cn, ti th chả c ai để m kh nghĩ , nhiều lc Mẹ ti cũng buồn v chưa ai đem rượu đến nh xin ti đi cho b đỡ ngại ngng khi bạn b c hỏi bao giờ gả con gi .
Ti chợt nhớ những l thơ anh H. gởi Thương ti cn giữ, cả quyển nhật k Thương p đầy hoa kh xương l , sut t Thương đốt hồi anh H. , tử trận, ti khng cho Thương lm vậy , ti bọc lại cất kỹ, để dnh cho n . Rủ Thương ra bến Bạch đằng nhn nước cuốn hoa tri (tưởng tượng hoa cho đỡ buồn chứ thật ra ton l rc) ti đưa lại cho n , thi th nước mắt vắn di , ti biết trước như thế nn cứ im lặng để nng trt hết mạch sầu .
Lại c sự lạ lng ti khng thể tin m c thật , l thư dở dang cuối cng anh H. viết cho Thương c đoạn
-Nếu chẳng may anh c mệnh hệ no , anh Cn sẽ thay anh săn sc cho em
Thương khc ngất , l thơ ny Thương chưa đọc . Đy l kỷ vật cuối cng của anh H. , anh Cn đưa khi đn Thương v ti đến nghĩa trang qun đội, buồn qu Thương p vo nhật k v khng dm mở ra nữa .
Ti khng ngờ kiến thức tm l phổ thng của ti lại c kết qủa lạ lng như thế , ti được lm ph du trong lễ cưới đơn giản của n . C một điều ti trch Thương m chưa thm ni l Thương khng cho ti hay n sẽ đi Mỹ với anh Cn , chương trnh HO sau khi cưới. Ti chỉ biết hai tuần trước khi n đi, m trch Thương lm g , ti lun cầu cho n hạnh phc, th điều ny lm ti mừng hơn mới phải .
Trước ngy Thương xuất ngoại , hai đứa đạp xe dong duổi bn nhau khắp nơi như ngy cn đi học. Thả dốc Tư. Do hai hng cy xoi cổ thụ, vi tri vng tươi cn lc lắc , t người biết điều ny ngoi hai đứa ti , rẽ tri ngang qua hải qun cng xưởng , đạp miết đến Nguyễn Bỉnh Khim, g lưng ln dốc , quẹo sang Phan Đnh Phng đến ng tư Đinh Tin Hong gh ăn gỏi kh b, đi tiếp quẹo tri Duy Tn uống ly dừa tươi Hồ Con Ra , thả di Trần Qy Cp hai hng me l xanh gần với nhau quẹo phải sang đường Trương Minh Giảng đến T xương dắt xe đi bộ ngắm lại từng gốc Ngọc lan, những ngy mưa cnh hoa phủ đầy mặt đất , tc Thương di , n hay cột hoa Ngọc Lan trong tc, mi ti mới biết tai sao khi đến gần n lại thấy thoảng hương hoa . Dy hoa Ct Đằng l to bằng tri tim thật, c những bng tm e ấp, gốc ỷ-lan hương thơm nhẹ như phấn phải tinh mắt lắm mới thấy vi đo ẩn kn trong l , ngang Nguyễn Thng gh cha X Lợi , ngồi lại bực thềm ngy xưa ngồi học thi mờ mắt, phng mắt nhn sang trường Gia Long m ngậm ngi . Ti ln nhn Thương, rng đọc trong mắt n nhưng hnh như n đ ở thế giới khc rồi, chẳng cn l Thương của ti ngy xưa . Ti hiểu chng ti đ thật sự lớn, những sợi giy rng buộc chỉ cn l tnh bạn . D Saigon thay đổi thật nhiều sau khi đổi chủ, nhưng với ti v Thương, tất cả vẫn đầy trong tm tưởng . Hai đứa chỉ im lặng bn nhau, ti nghĩ chẳng cần phải ni g hết, cn bn nhau đ l một hạnh phc khng cng . Ti ht khe khẽ :

Ngy cn c nhau, gip nhau cho thật nhiều
Ngy no mất nhau, sớt chia chẳng được đu .
(Nguyễn Đức Quang)

Chấm đen trn nền trời nhỏ dần mất ht , những đm my vẫn lặng lẽ tri , ti đạp xe ra Cng L, qua Hiền Vương, đến T Xương đi lại con đường c nh nguyện Mn Ci , c lẽ ti nn gh vo cầu xin cho bạn ti bnh an trong đời sống mới .


Ấu Tm  

Cuối Xun 2000

 

 

E-mail the Webmaster with questions or comments about the Web site